Gùi đạn vượt lưng trời
Đường vừa mở xong khoảng 2 ki-lô-mét, chúng tôi nhận ngay nhiệm vụ tải đạn DKZ 75 và cối 82 mm cho đơn vị pháo binh chuẩn bị đánh Đông Khê.
Một quả đạn cối nặng tới 3–4kg. Một người phải gùi từ 10–12 quả. Vai tê rát, dây thừng buộc gùi cứa vào da thịt như lưỡi cắt. Nhưng không ai kêu.
Trên đường đi, chúng tôi phải vượt qua một đoạn sườn núi rất hẹp, phía dưới là vực sâu hun hút. Địch thả pháo sáng liên tục, chỉ cần bóng người động là chúng bắn càn bằng đại liên.
Đến khúc cua hẹp nhất, Bình – cậu nhỏ nhất đội – trượt chân. Gùi đạn nặng kéo cậu nghiêng hẳn sang mép vực. Tôi lao đến chộp lấy tay Bình, cả hai đập mạnh vào vách đá. Gùi đạn va vào đá kêu chan chát.
Chị Nết lập tức quát nhỏ:
– Không được rơi một quả nào xuống vực! Rơi xuống nổ thì cả đội đi đời!
Chúng tôi gồng hết sức kéo Bình lên. Cậu thở dốc, mặt trắng bệch. Nhưng vừa đứng vững, Bình lập tức khoác lại gùi đạn, nói khẽ:
– Em… đi được. Không được để thiếu đạn.
Cả đội im lặng mà lòng nghẹn lại.



