Gùi gạo giữa rừng sâu – một chuyến đi không thể quên
Trong những năm làm nhiệm vụ quốc tế, bác Lê Hữu Thục có hàng trăm chuyến vận chuyển lương thực vào các chốt tiền tiêu. Có chuyến đi tưởng như bình thường nhưng lại trở thành ký ức theo bác suốt đời. Không có tiếng súng nổ, nhưng từng bước chân đều đối mặt với cái chết rình rập. Đó là chuyến gùi gạo xuyên rừng sâu mùa khô năm 1985.
Chiến trường không chỉ được giữ bằng súng đạn, mà còn bằng những bao gạo nặng trĩu trên vai người lính hậu cần. Năm 1985, bác Lê Hữu Thục cùng tổ vận tải nhận nhiệm vụ đưa lương thực vào một chốt đóng quân xa căn cứ, nơi đường đi bị cắt bởi rừng rậm và bãi mìn cũ.
“Gạo lúc ấy quý lắm,” bác kể, “mỗi người gùi gần bốn chục cân, đi từ sáng sớm đến tối mịt.” Đường rừng ngoằn ngoèo, cây rậm che kín lối, mặt đất đầy lá mục, chỉ cần sảy chân là trượt xuống hố bom cũ. Không ai nói nhiều, chỉ nghe tiếng thở dốc và tiếng ba lô cọ vào lưng ướt mồ hôi.
Giữa trưa, một đồng đội trong tổ bị tụt huyết áp, chân run không đứng vững. Cả tổ dừng lại, chia nhau gạo, mỗi người gánh thêm một phần. “Lúc ấy không ai nghĩ thiệt hơn. Đồng đội ngã là cả tổ phải lo,” bác nói. Họ đi chậm hơn, nhưng quyết không bỏ lại ai.
Khi đến được chốt, thấy anh em ngoài đó ùa ra đỡ gạo, nấu cơm ngay trong chiều muộn, mọi mệt nhọc dường như tan biến. “Ăn bát cơm nóng giữa rừng mà thấy ngon hơn ở nhà,” bác cười hiền. Với bác, đó là khoảnh khắc hiểu rõ nhất giá trị của người lính hậu cần: mang sự sống đến giữa nơi khắc nghiệt nhất.



