Khác

Gùi hàng đi hết chiều dài đất nước

Ngôi nhà của cựu chiến binh Nguyễn Viết Sinh nằm ở xã Xuân Hòa, huyện Nam Đàn, Nghệ An. Ấn tượng đầu tiên về ông là tác phong giản dị đúng chất người lính cụ Hồ. Ông năm nay đã 84 tuổi nhưng rất minh mẫn và tỉnh táo. Nhắc lại những ký ức oanh liệt, giọng ông tràn đầy hào sảng.

Gia Lai06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1961, theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Tiểu đoàn 301, Trung đoàn 70 của Đoàn 559 bộ đội Trường Sơn. Nhiệm vụ của đơn vị là vận chuyển hàng hóa, lương thực, thuốc men, vũ khí, quân trang quân dụng qua dãy Trường Sơn, vòng qua Lào chi viện cho chiến trường miền Nam. Ông cùng các đồng đội gùi hàng, đẩy xe thồ trên nhiều cung đường cả Trường Sơn Đông và Trường Sơn Tây.

Tuyến đường thường xuyên và quen thuộc của ông là từ Làng Ho của miền Tây huyện Lệ Thủy, Quảng Bình đến huyện Tà Ôi, tỉnh Xa na va khẹt của nước bạn Lào anh em.

Rừng Trường Sơn mùa khô thì nắng cháy và bụi đỏ. Mùa mưa thì đường trơn trượt, ẩm ướt, vô cùng gian khổ và khắc nghiệt. Những đội giao liên, vận tải bằng đôi chân, bờ vai không mệt mỏi, vẫn miệt mài gùi hàng, đẩy xe trong điều kiện phải đảm bảo tuyệt đối bí mật cho con đường.

Hành trình xuôi ngược, từ Bắc vào Nam, từ Đông Trường Sơn sang Tây Trường Sơn của ông cùng các đồng đội liên tục kéo dài từ năm 1961 đến tháng 8/1974. Công việc gùi hàng nghe qua thì tưởng chừng đơn giản, nhẹ nhàng nhưng trên thực tế của chiến trường đường Trường Sơn thời ấy lại vô cùng gian khổ và căng thẳng.

Ông kể lại: “Cùng với đoàn xe nối đuôi nhau chở hàng hướng về phía Nam là đoàn người gùi gạo và xăng trên lưng luồn lách qua rừng núi, dùng bè mảng vượt qua sông sâu. Có những dốc cao, leo đến tức ngực. Nếu đi không khéo, chân người trước dẫm lên đầu người đi sau. Vậy mà người nào cũng gùi 40-50kg. Để tránh sự rình rập và kiểm soát của địch, có những lúc vượt qua đường cái, đoàn người phải chui qua cống hoặc trải ni lông trên mặt đường rồi vượt qua, không để lại dấu vết gì. Muốn trao đổi với nhau, mọi người phải nói thì thầm”.

Mỗi ngày, cả đi lẫn về, phải cuốc bộ với quãng đường hơn 40 cây số trong điều kiện địa hình phức tạp, hiểm trở, rừng núi âm u, đường sá lầy lội và với đủ loại côn trùng, rắn rết đe dọa mỗi khi mùa mưa đến. Đói rét, nhịn ăn là chuyện thường tình nhưng không hề làm tinh thần ông và các đồng đội nao núng.

Mùa khô năm 1966-1967, đơn vị vận tải của ông đóng tại Mường Phin nước bạn Lào. Cái khắc nghiệt của mùa khô ở đây là không hề có mưa nên việc sinh hoạt, ăn ở, tắm giặt là vô cùng khó khăn. Anh em đồng đội trong đơn vị ông đã phát động phong thi đua “kiện tướng bốc vác”. Đợt nào, ông Sinh cũng là tấm gương điển hình trong toàn đơn vị.

Trên tuyến đường Trường Sơn ác liệt ấy, Đại tá Nguyễn Viết Sinh đã bị thương 2 lần bởi bom bi từ các đợt ném bom của máy bay Mỹ xuyên qua phổi và lưng. Nằm bệnh xá điều trị, lành vết thương, ông lại xin quay lại Trường Sơn để tiếp tục làm nhiệm vụ quen thuộc là đẩy xe đạp, gùi hàng và giao liên dẫn đường với ý chí và đôi chân không biết mệt mỏi. Ông đã đi gần hết chiều dài đất nước và gần trọn thời gian của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Ông kể với tôi, từ năm 1961 đến 1965, ông đã gùi hàng không nghỉ một ngày nào. Chính bản thân ông cũng không hiểu vì sao ông lại có thể làm được những điều kỳ diệu như vậy. Ông đã ghi một khẩu hiệu trên cái mũ cối của mình “Một viên đạn là một quân thù, một cân hàng là đồng bào miền Nam bớt đổ máu”. Đó cũng là kim chỉ nam của người lính suốt chặng đường làm nhiệm vụ vận tải.

Với khối lượng vật chất đồ sộ và quãng đường khổng lồ đã đi qua, ông vinh dự được đón nhận 2 phần thưởng cao quý do Chủ tịch Hồ Chí Minh ký tặng. Đó là Huân chương chiến công hạng Nhất năm 1966 và danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân năm 1967. Ông Nguyễn Viết Sinh chính là một trong ba người lính đầu tiên của bộ đội Trường Sơn được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân, cũng là anh hùng đầu tiên thời chống Mỹ khi ông mới 26 tuổi.

Nói về cảm xúc khi đón nhận danh hiệu cao quý ấy, ông Sinh mộc mạc chia sẻ: “Ai ở trong hoàn cảnh đó cũng biết, cũng hiểu vinh dự cho cá nhân, nhưng công trạng là của cả tập thể”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn