GÙI HÒA BÌNH QUA BIÊN GIỚI
Không phải chuyến hành quân nào cũng mang theo vũ khí. Có những chuyến đi, người lính Việt Nam gùi trên vai không phải đạn dược, mà là sứ mệnh hòa bình, vượt qua biên giới quốc gia để giữ gìn tình hữu nghị giữa các dân tộc anh em.
Người lính quen gùi đạn, gùi gạo, gùi cả thương binh trên lưng. Nhưng có một lần, tôi gùi thứ còn nặng hơn tất cả: trách nhiệm giữ gìn hòa bình giữa các dân tộc. Đó là chuyến đi vượt biên giới trong âm thầm, không kèn trống, không cờ hoa, nhưng mỗi bước chân đều mang theo ý nghĩa lớn lao.
Nhiệm vụ của chúng tôi khi ấy là hỗ trợ đưa cán bộ, giáo viên và sinh viên Lào – Campuchia về khu vực an toàn, đồng thời bảo đảm tuyến giao thông liên lạc giữa ba nước không bị gián đoạn. Biên giới lúc đó không phải là vạch kẻ trên bản đồ, mà là rừng sâu, suối độc, và những hiểm họa rình rập trong bóng tối.
Chúng tôi hành quân chủ yếu vào ban đêm. Trên vai tôi là ba lô nặng trĩu, không chỉ có lương thực mà còn có tài liệu, sách vở – những thứ tưởng như mong manh nhưng lại là nền tảng của một tương lai không còn chiến tranh. Tôi nhớ mãi cảm giác vừa đi vừa tự nhủ: “Mình đang gùi hòa bình, không được phép làm rơi.”
Có những đoạn đường dốc dựng đứng, trơn trượt vì mưa rừng. Một đồng chí người Lào trượt chân ngã, cả tổ lập tức dừng lại, người kéo, người đỡ, người cảnh giới. Không ai phân biệt ai là lính Việt, ai là bạn. Trong khoảnh khắc ấy, chúng tôi chỉ là những con người đang cùng nhau giữ lấy sự sống và niềm tin.
Đêm xuống rất nhanh nơi rừng biên giới. Tiếng côn trùng rền rĩ, tiếng nước chảy hòa vào nhịp thở gấp gáp của đoàn người. Có lúc, tôi nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực. Không phải vì sợ chết, mà vì sợ một sơ suất nhỏ cũng có thể phá vỡ cả một nỗ lực lớn của nhiều quốc gia.
Chúng tôi tuyệt đối không được nổ súng, không được để xảy ra xung đột. Mọi tình huống đều phải xử lý bằng sự tỉnh táo và kiềm chế. Tôi hiểu rằng, hòa bình không chỉ là trạng thái không có chiến tranh, mà là sự lựa chọn khó khăn trong từng quyết định nhỏ.
Khi đoàn vượt qua biên giới an toàn, trời vừa hửng sáng. Ánh bình minh chiếu qua tán rừng, soi rõ những gương mặt mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm. Một cán bộ trẻ người Campuchia cúi đầu cảm ơn chúng tôi. Tôi xua tay, nói đơn giản: “Anh em cả mà.”
Giờ đây, mỗi khi nhớ lại chuyến đi ấy, tôi vẫn cảm nhận rõ sức nặng trên vai mình ngày hôm đó. Nhưng đó là sức nặng của niềm tự hào. Bởi tôi biết, mình đã từng gùi hòa bình qua biên giới, bằng đôi chân người lính và bằng trái tim của một con người tin vào tình hữu nghị.



