GỬI LẠI TRÁI TIM NƠI ĐỒNG XOÀI
Câu chuyện là dòng ký ức đau đáu của ông Nguyễn Xuân Ly về người đồng đội quê Hải Phòng – liệt sĩ Nguyễn Duy Mong. Giữa những trận đánh khốc liệt tại chiến trường Phước Long năm 1970, người chiến sĩ ấy đã ngã xuống, để lại nỗi nhớ khôn nguôi cho người ở lại và một hành trình tìm kiếm tâm linh kéo dài hơn nửa thế kỷ.
CHƯƠNG 1: NGƯỜI TRAI ĐẤT CẢNG TRÊN ĐẤT BẮC GIANG
Trong ký ức của ông Nguyễn Xuân Ly, những năm tháng tại đơn vị thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự (BCHQS) tỉnh Bắc Giang là khoảng thời gian đẹp đẽ nhưng cũng đầy gian khổ. Năm 1966, ông Ly (quê ở Tân Trung, Tân Yên) lên đường nhập ngũ. Hai năm sau, vào năm 1968, ông gặp Nguyễn Duy Mong – một chàng trai mang đậm nét phóng khoáng, kiên cường của người con vùng đất cảng Hải Phòng.
Dù anh Mong nhập ngũ sau, nhưng giữa hai người sớm nảy nở một tình đồng chí đặc biệt. Ông Ly bấy giờ là Hạ sĩ (H3), giữ chức vụ Bân trưởng (bt), luôn sát cánh cùng anh Mong trong những buổi tập hành quân vượt núi, băng rừng.
"Mong này, đánh xong giặc, tôi nhất định sẽ xuống Hải Phòng thăm ông, xem biển đồ sơn rộng thế nào nhé!" – Ông Ly thường vỗ vai bạn. Anh Mong chỉ cười, ánh mắt rạng rỡ: "Nhất định rồi, lúc đó tôi sẽ mời ông ăn bát bánh đa cua chính gốc quê tôi."
CHƯƠNG 2: TUYẾN LỬA PHƯỚC LONG
Năm 1970, cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn cam go, đơn vị nhận lệnh hành quân vào chiến trường miền Đông Nam Bộ. Điểm đến là Phước Long – một địa bàn mang tính chiến lược nhưng cũng là nơi hứng chịu những đợt oanh tạc dữ dội nhất của địch.
Hành trình vượt Trường Sơn ròng rã mấy tháng trời, mồ hôi và máu đã thấm xuống từng cung đường. Tại Phước Long, đơn vị phải đối mặt với những trận càn quét liên miên. Anh Mong và ông Ly cùng đồng đội đã sống và chiến đấu dưới làn mưa bom bão đạn, chia nhau từng nắm cơm sũng nước mưa rừng, giữ vững niềm tin vào ngày hòa bình.
CHƯƠNG 3: HY SINH TRƯỚC NGƯỠNG CỬA ĐỒNG XOÀI
Định mệnh ập đến vào một ngày của năm 1970. Trong một trận đánh ác liệt tại khu vực Phước Long, liệt sĩ Nguyễn Duy Mong đã anh dũng hy sinh.
Trận chiến ấy diễn ra vô cùng khốc liệt, khói đạn mù mịt cả một vùng rừng núi. Trong giây phút sinh tử, người chiến sĩ Nguyễn Duy Mong đã ngã xuống khi tuổi xuân đang ở độ rực rỡ nhất. Sau khi trận đánh kết thúc, đồng đội đã đưa anh về an táng tại mảnh đất Đồng Xoài. Nơi ấy, màu đất đỏ miền Đông sẽ mãi mãi ôm ấp linh hồn người con Hải Phòng vào lòng.
CHƯƠNG 4: NỖI LÒNG NGƯỜI Ở LẠI
Chiến tranh kết thúc năm 1975, ông Nguyễn Xuân Ly may mắn trở về quê nhà Tân Trung, Tân Yên, Bắc Giang. Thế nhưng, hình ảnh người đồng đội Nguyễn Duy Mong chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí ông. Suốt mấy mươi năm qua, mỗi khi nghe nhắc đến địa danh Phước Long hay Đồng Xoài, lòng ông lại thắt lại.
Ông Ly chính là người cung cấp những dòng thông tin quý giá này. Dù thời gian có làm mờ đi nhiều thứ, nhưng ngày nhập ngũ 1968 và địa điểm hy sinh của bạn vẫn được ông ghi nhớ như một lời thề.
"Chúng tôi cùng một đơn vị, cùng chia ngọt sẻ bùi. Tôi về được, còn Mong thì nằm lại. Tôi chỉ mong sao qua những dòng này, người thân của Mong ở Hải Phòng có thể biết anh đang nằm ở đâu để đón anh về," ông Ly xúc động chia sẻ.
TÓM TẮT THÔNG TIN HỒ SƠ
Liệt sĩ: Nguyễn Duy Mong
Quê quán: Hải Phòng.
Đơn vị: BCHQS tỉnh Bắc Giang.
Nhập ngũ: 1968 | Hy sinh: 1970 tại Phước Long.
Nơi an táng: Đồng Xoài.
Người cung cấp: Nguyễn Xuân Ly (Sinh năm 1946) – Địa chỉ: Tân Trung, Tân Yên, Bắc Giang (Nhập ngũ 1966, H3, bt, BCHQS tỉnh Bắc Giang).



