"Gửi lại ước mơ nơi Thành cổ – Anh hùng, Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc: Mãi mãi tuổi hai mươi"
Là sinh viên xuất sắc của khoa Toán - Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội, Nguyễn Văn Thạc đã tạm gác lại giấc mơ giảng đường để nhập ngũ vào chiến trường Quảng Trị khốc liệt. Anh ngã xuống bên Thành cổ khi tuổi đời vừa tròn 20, để lại cuốn nhật ký đẫm nước mắt và lý tưởng sống cao đẹp của một thế hệ "vàng".
Nguyễn Văn Thạc là đại diện tiêu biểu cho lứa thanh niên "xếp bút nghiên lên đường tranh đấu" năm 1971. Giỏi văn, giỏi toán và mang trong mình bao hoài bão lớn lao về tương lai đất nước, nhưng trước tiếng gọi của tiền tuyến, anh đã chọn khoác lên mình màu xanh áo lính.
Chiến trường anh đến là Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 – nơi được mệnh danh là "cối xay thịt", nơi bom đạn trút xuống như mưa rào. Tại đây, giữa những khoảng lặng hiếm hoi của chiến tranh, anh đã viết nên những dòng nhật ký đầy lửa: "Nếu như tôi không trở lại, xin ai đừng tiếc nuối và buồn thương. Cuộc đời tôi đã dâng hiến cho Tổ quốc rồi...".
Ngày 30/7/1972, trong một trận đánh ác liệt tại cao điểm gần Thành cổ, anh đã anh dũng hy sinh. Cuộc đời anh dừng lại ở tuổi 20, nhưng những dòng suy tư trăn trở của anh về trách nhiệm của người trí thức đối với vận mệnh dân tộc thì vẫn còn sống mãi.
Câu chuyện của Nguyễn Văn Thạc là lời nhắn nhủ sâu sắc đến sinh viên Cao đẳng Y tế Đồng Tháp: Chúng ta đang sống trong những ngày tháng hòa bình mà thế hệ anh Thạc từng mơ ước. Hãy sống và học tập sao cho xứng đáng với những giấc mơ dang dở mà các anh đã gửi lại nơi Thành cổ.


