Mẹ Việt Nam Anh hùng

GỬI MẸ – GỬI NHỮNG THÁNG NĂM HOA LỬA

Mẹ Hợi đã sống trọn đời vì con, vì quê hương với tình yêu không điều kiện. Những người con của mẹ đã sống trọn đời vì dân tộc. Tôi – một người trẻ được thụ hưởng thành quả của những hy sinh đó – không có lý do gì để sống tầm thường, sống vô nghĩa, sống chỉ cho riêng mình.

Tây Ninh08/05/2026NGUYỄN DUY LÂM (Đoàn xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư về, trên những con đường quen thuộc của mảnh đất Tây Ninh, tôi có cơ hội được ngồi bên Mẹ Việt Nam Anh Hùng Phan Thị Hợi – một người mẹ đã trải qua những năm tháng không thể nào quên của dân tộc. Mẹ sinh năm 1935, nay đã ngoài chín mươi tuổi, nhưng đôi mắt mẹ vẫn còn đó ánh sáng của một thời lửa đạn, của tình yêu thương con vô bờ bến, và của nỗi đau lặng thầm mà mẹ đã gánh chịu suốt mấy chục năm trường.

Mẹ kể chuyện bằng giọng nhỏ nhẹ, đôi tay gầy guộc khẽ run trên vạt áo bà ba. Người con trai đầu – liệt sĩ Nguyễn Văn Nho – đã ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Người con trai thứ hai – liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh – cũng đã hiến dâng cuộc đời mình cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Hai người con, hai lần mẹ nhận giấy báo tử. Hai lần nước mắt mẹ rơi nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ nói: "Tụi nó đi vì đất nước, vì dân tộc. Mình phải tự hào chứ!" – câu nói bình dị mà chứa đựng cả một trời can trường.

Nghe mẹ kể, tôi cứ lặng đi. Không phải vì câu chuyện quá bi thương, mà vì tôi nhận ra rằng phía sau mỗi trang sử hào hùng của dân tộc là những người mẹ như mẹ Hợi – âm thầm chịu đựng, âm thầm hy sinh, và âm thầm yêu thương. Các anh ra đi không phải vì bị bắt buộc, mà vì họ hiểu rằng có những điều lớn lao hơn bản thân mình: đó là hòa bình, là tự do, là non sông gấm vóc còn mãi về sau.

Sự hy sinh của liệt sĩ Nguyễn Văn Nho và Nguyễn Văn Vinh không phải là câu chuyện xa xôi trong sách giáo khoa. Đó là máu thịt, là tuổi thanh xuân tươi rói đã gửi vào lòng đất mẹ để đổi lấy ngày hôm nay tôi được ngồi đây, tự do và bình yên. Điều đó khiến tôi không thể không suy nghĩ: mình đang làm gì với sự bình yên ấy?

Thế hệ chúng tôi – những người trẻ sinh ra sau chiến tranh – lớn lên trong nhung lụa của hòa bình nhưng đôi khi lại quá dễ dàng quên đi cái giá phải trả để có được điều đó. Chúng tôi than thở vì áp lực học hành, vì những khó khăn nhỏ bé trong cuộc sống, trong khi những người như anh Nho, anh Vinh ngày ấy đã đối mặt với cái chết mà không hề do dự. Sự so sánh ấy không phải để tự trách mình, mà để nhắc nhở mình rằng: trách nhiệm của người trẻ hôm nay không phải là cầm súng ra chiến trường, nhưng cũng không kém phần quan trọng.

Trách nhiệm ấy là học thật tốt, làm thật tốt, cống hiến cho xã hội bằng chính năng lực và tâm huyết của mình. Là dám đứng lên trước những điều sai trái, dám bảo vệ lẽ phải dù có bị cô lập hay áp lực. Là giữ gìn và phát huy những giá trị truyền thống của dân tộc trong thời đại toàn cầu hóa. Là yêu quê hương không chỉ bằng lời nói hay những status mỗi dịp lễ kỷ niệm, mà bằng hành động thiết thực mỗi ngày.

Mẹ Hợi đã sống trọn đời vì con, vì quê hương với tình yêu không điều kiện. Những người con của mẹ đã sống trọn đời vì dân tộc. Tôi – một người trẻ được thụ hưởng thành quả của những hy sinh đó – không có lý do gì để sống tầm thường, sống vô nghĩa, sống chỉ cho riêng mình.

Rời ấp Thạnh Trung trong buổi chiều tháng Tư nắng vàng rực rỡ, tôi nhớ mãi đôi mắt của mẹ Hợi – không buồn, không oán trách, chỉ có sự bình thản của người đã sống trọn vẹn với tình yêu và nghĩa vụ. Đó là bài học lớn nhất mà tôi mang về: sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống, để những tháng năm hoa lửa của các anh không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn