GỬI NGƯỜI Ở LẠI
GỬI NGƯỜI Ở LẠI
Có một thời gọi là "thời hoa lửa"
Bom đạn rơi trắng trời đất quê hương
Trai mười tám khoác ba lô ra trận
Gái đôi mươi băng rừng vượt núi sương
Lá thư xanh nhòe mực mưa Trường Sơn
"Hẹn em nhé ngày non sông thống nhất"
Anh đi rồi, lời hứa còn bỏ ngỏ
Mẹ ngồi đếm từng mùa rụng trên cây
Đêm nay gió từ chiến trường thổi tới
Có phải anh về trong giấc mơ em?
Đất nước mình chưa bao giờ hết giặc
Nên tuổi trẻ đành gác lại chữ duyên
Hòa bình rồi, anh có về không nhỉ?
Nấm mộ xanh nằm giữa rừng sim
Em vẫn đợi, vẫn một lòng chung thủy
Như dòng sông chờ biển cả lặng im
"Thời hoa lửa" - hai chữ sao đau thế
Đổi bằng máu, bằng tuổi xuân phai mờ
Để hôm nay cháu con mình đọc sử
Biết ơn người đã ngã xuống mùa xưa



