Gửi tôi của mười năm sau
Lá thư của tuổi trẻ hôm nay gửi đến chính mình trong tương lai.
Nếu một ngày nào đó, tôi của mười năm sau đọc lại những dòng này, tôi hy vọng mình vẫn còn giữ nguyên niềm tự hào khi nhắc đến hai tiếng Việt Nam. Tôi mong rằng, dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, tôi vẫn không quên những bài học mà lịch sử dân tộc đã dạy cho mình về lòng biết ơn, sự tử tế và trách nhiệm. Tôi không mong mình trở thành một người quá nổi tiếng hay quá thành công, nhưng tôi mong mình sẽ trở thành một người sống có ích, biết yêu thương và biết cống hiến. Bởi tôi hiểu rằng, được sinh ra trong hòa bình đã là một món quà quý giá, và sống xứng đáng với món quà ấy chính là điều mà tôi luôn muốn hướng đến.


