GƯỜI GIỮ ĐẢO GIỮA BIỂN LỬA ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ HỮU TRẠC
GƯỜI GIỮ ĐẢO GIỮA BIỂN LỬA ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ HỮU TRẠC

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NGƯỜI GIỮ ĐẢO GIỮA BIỂN LỬA
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ HỮU TRẠC
Có những con người đã đi qua chiến tranh với những vết thương không bao giờ lành, nhưng lại để lại cho thế hệ hôm nay những bài học vô giá về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và đức hy sinh. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc là một trong những người như thế.
Năm 1962, khi mới ngoài đôi mươi, chàng thanh niên quê Quảng Bình lên đường nhập ngũ. Đến năm 1965, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, ông cùng đồng đội được giao nhiệm vụ bảo vệ đảo Cồn Cỏ – hòn đảo tiền tiêu được mệnh danh là “mắt thần” của miền Bắc.
Giữa biển khơi đầy bom đạn, những người lính trẻ ngày đêm đối mặt với sự phong tỏa của tàu chiến và máy bay Mỹ. Hàng vạn quả bom, hàng nghìn quả đạn pháo liên tục trút xuống hòn đảo nhỏ bé. Đất đá bị cày xới, cây cối bị san phẳng, nhưng ý chí của những người lính giữ đảo vẫn không hề lay chuyển.
Suốt gần 1.000 ngày đêm chiến đấu, Lê Hữu Trạc cùng đồng đội vừa đào hầm hào, vừa chiến đấu bảo vệ từng tấc đất quê hương. Có những lúc nguồn tiếp tế bị gián đoạn, các chiến sĩ phải chắt chiu từng giọt nước, ăn rau rừng và sống trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Thế nhưng, không ai nghĩ đến việc lùi bước. Người này ngã xuống, người khác lại tiến lên giữ vững trận địa.
Năm 1968, trong một chuyến trinh sát tại chiến trường Vĩnh Linh, ông không may vướng phải bom nổ chậm. Vụ nổ đã cướp đi ánh sáng của đôi mắt và khiến người chiến sĩ anh hùng vĩnh viễn không thể trở lại chiến trường khi mới 28 tuổi.
Tưởng chừng mất đi ánh sáng là mất đi tất cả, nhưng bằng nghị lực phi thường của người lính Cụ Hồ, Lê Hữu Trạc đã vượt qua số phận. Với đôi mắt giả, ông trở về quê hương, xây dựng gia đình, tiếp tục cống hiến cho xã hội và trở thành tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.
Điều khiến mọi người cảm phục ở ông không chỉ là những chiến công oanh liệt, mà còn là tấm lòng luôn hướng về đồng đội. Trong mỗi câu chuyện kể, ông luôn nhắc đến những người đã hy sinh trên đảo Cồn Cỏ, những người đã góp phần làm nên chiến thắng vẻ vang của dân tộc. Ông từng chia sẻ: “Danh hiệu Anh hùng của tôi được tô thắm bằng máu của đồng đội.”
Hôm nay, khi đất nước thanh bình, câu chuyện về Anh hùng Lê Hữu Trạc vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em về giá trị của hòa bình, độc lập và tự do. Từ người lính giữ đảo năm xưa, chúng em học được lòng dũng cảm, tinh thần vượt khó và tình yêu Tổ quốc sâu sắc.
Ngọn lửa yêu nước mà Anh hùng Lê Hữu Trạc cùng bao thế hệ cha anh đã thắp lên sẽ mãi là ngọn lửa soi đường để tuổi trẻ hôm nay tiếp bước, học tập, rèn luyện và góp sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.



