Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hạ cánh trong tiếng pháo phòng không

Chiều hôm ấy, biên đội MiG-17 trở về sau một chuyến bay chiến đấu. Nhiệm vụ đã kết thúc, nhưng phía dưới vẫn còn tiếng nổ vọng lên từng đợt. Qua vô tuyến, người dẫn đầu nhắc: “Chuẩn bị về sân bay.” Nguyễn Văn Bảy kiểm tra lại các thông số trong buồng lái. Nhiên liệu đã giảm đáng kể. Chiếc MiG-17 bắt đầu hạ độ cao. Từ trên cao nhìn xuống, sân bay hiện ra giữa những khoảng khói mỏng. Nhưng đường về chưa thật sự bình yên. Tiếng pháo phòng không vọng lên từ mặt đất.

Đồng Tháp11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hạ cánh trong tiếng pháo phòng không

Chiều hôm ấy, biên đội MiG-17 trở về sau một chuyến bay chiến đấu.

Nhiệm vụ đã kết thúc, nhưng phía dưới vẫn còn tiếng nổ vọng lên từng đợt.

Qua vô tuyến, người dẫn đầu nhắc:

“Chuẩn bị về sân bay.”

Nguyễn Văn Bảy kiểm tra lại các thông số trong buồng lái.

Nhiên liệu đã giảm đáng kể.

Chiếc MiG-17 bắt đầu hạ độ cao.

Từ trên cao nhìn xuống, sân bay hiện ra giữa những khoảng khói mỏng.

Nhưng đường về chưa thật sự bình yên.

Tiếng pháo phòng không vọng lên từ mặt đất.

Những tiếng nổ liên tiếp khiến không khí rung chuyển.

Tôi được một cựu chiến sĩ sân bay kể rằng những lúc như vậy, tất cả mọi người dưới mặt đất đều hướng mắt lên bầu trời. Người điều hành sân bay theo dõi từng chiếc máy bay đang trở về, còn các tổ phục vụ đứng chờ bên đường băng.

Một giọng nói qua điện đài:

“Giữ hướng!”

Nguyễn Văn Bảy đáp:

“Rõ.”

Chiếc MiG-17 tiếp tục hạ thấp.

Không ai muốn xảy ra sự cố trong những giây cuối cùng.

Người phi công phải giữ máy bay ổn định, đồng thời quan sát đường băng.

Tiếng pháo vẫn vang lên.

Một đồng đội phía trước đã bắt đầu tiếp cận.

“Đã vào hướng hạ cánh.”

Nguyễn Văn Bảy chờ đến lượt mình.

Chiếc máy bay lướt qua bầu trời đang đầy tiếng động.

Rồi bánh đáp chạm xuống đường băng.

Một tiếng rung nhẹ truyền vào buồng lái.

Máy bay chạy thêm một đoạn rồi giảm tốc.

Ngay lập tức, những người thợ máy chạy ra.

“Anh Bảy!”

Ông mở nắp buồng lái.

“Có đây.”

Người thợ máy hỏi:

“Máy bay ổn không?”

“Kiểm tra đi.”

Ông bước xuống.

Phía xa, tiếng pháo vẫn còn vọng lại.

Một người đồng đội chạy đến, vỗ vai ông:

“Về được rồi!”

Nguyễn Văn Bảy nhìn lên bầu trời rồi cười:

“Ừ, về rồi.”

Tôi được nghe kể rằng người phi công thường không nói nhiều sau những chuyến bay như thế. Họ biết mình vừa trải qua một hành trình căng thẳng, nhưng điều quan trọng nhất lúc này là kiểm tra máy bay và bảo đảm tất cả đồng đội đều đã trở về.

Người thợ máy cúi xuống kiểm tra từng bộ phận.

Những người khác chạy ra đón chiếc MiG tiếp theo.

Cứ như vậy, từng chiếc một trở về.

Khi chiếc cuối cùng hạ cánh an toàn, cả sân bay mới thực sự thở phào.

Tôi từng nghe một cựu chiến sĩ nói:

“Lúc máy bay còn ở trên trời, chúng tôi chỉ mong nhìn thấy nó hạ cánh. Đến khi bánh chạm đường băng mới thấy nhẹ người.”

Câu nói ấy rất giản dị nhưng chứa đựng cả một thời chiến.

Bởi phía sau mỗi chiếc máy bay trở về là một người phi công, một tổ thợ máy và rất nhiều người đã âm thầm chờ đợi.

Và tiếng pháo phòng không trong câu chuyện ấy không chỉ là âm thanh của chiến tranh.

Nó còn làm nổi bật giá trị của khoảnh khắc bánh máy bay chạm xuống đường băng.

Sau những phút căng thẳng trên bầu trời, người phi công lại đứng trên mặt đất.

Đồng đội vẫn ở đó.

Sân bay vẫn ở đó.

Và một chuyến bay nữa đã kết thúc.

Có những lần hạ cánh không có tiếng vỗ tay, chỉ có tiếng động cơ giảm dần và tiếng đồng đội gọi nhau. Nhưng với người lính, được trở về nguyên vẹn sau một chuyến bay giữa tiếng pháo phòng không đã là một niềm vui rất lớn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hạ cánh trong tiếng pháo phòng không | Câu chuyện thời hoa lửa