Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Hà Văn Mao

An Giang24/01/2026XÃ ĐOÀN GIỒNG RIỀNG (XÃ GIỒNG RIỀNG)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hà Văn Mao (còn được gọi là Hà Công Mao) (1840-1887) là một thủ lĩnh dân tộc Mường xuất thân từ dòng họ có truyền thống võ nghệ, cai quản vùng đất Mường Khô. Ông lãnh đạo nghĩa quân tham gia phong trào Cần Vương chống Pháp cuối thế kỷ 19, nổi bật với khả năng tổ chức chiến trận và xây dựng căn cứ kháng chiến, và đã hy sinh giữ trọn khí tiết vào năm 1887. Ông được người dân địa phương và hậu thế tri ân, tưởng nhớ như một biểu tượng của tinh thần kháng chiến chống ngoại xâm. Ông được mô tả là người văn võ toàn tài: có học vấn để vận dụng binh pháp; có tài thao lược, am hiểu địa hình chiến trường; có khả năng hợp tác với các thủ lĩnh kháng chiến khác và tổ chức khởi nghĩa rộng khắp khu vực Thanh Hóa.

Ông thuộc dân tộc Mường, sinh ra trên đất Mường Khô, xã Điền Trung, huyện Bá Thước, tỉnh Thanh Hóa (nay thuộc Việt Nam). Ông nội là Hà Công Thái — một võ tướng trấn ải miền biên viễn, được triều đình nhà Nguyễn phong tước Quận công và giao quyền cai quản vùng rộng lớn. Cha là Hà Công Quỳnh, giữ chức Thổ ty Mường Khô. Bản thân Hà Văn Mao được gia đình chăm lo giáo dục từ nhỏ nên có kiến thức văn hóa và võ nghệ, được người dân quý trọng và tin theo.

Phong trào Cần Vương (cuối thế kỷ 19): Khi phong trào Cần Vương chống Pháp (kêu gọi ủng hộ vua Hàm Nghi kháng chiến) lan rộng ở Bắc Trung Bộ (1885–1887), Hà Văn Mao đã kêu gọi nghĩa binh, liên hệ với các hào trưởng bản địa để tổ chức khởi nghĩa chống Pháp; Xây dựng căn cứ Mã Cao (ở Yên Định) cùng với các thủ lĩnh khác, trở thành vị thủ lĩnh chủ chốt của phong trào ở miền núi và đồng bằng Thanh Hóa; Tổ chức giao tranh, tấn công vào các đồn Pháp như đồn Bái Thượng, đồn Hạc Thành, gây nhiều tổn thất cho kẻ địch; Xây dựng hệ thống phòng thủ liên hoàn ở khu vực Mã Cao, giúp củng cố hoạt động kháng chiến.

Trong chiến đấu chống thực dân Pháp (1886–1887), do chênh lệch lực lượng, quân Pháp tăng cường tấn công mạnh vào căn cứ và vị trí đóng quân của nghĩa quân. Hà Văn Mao chọn cách tự sát tháng 11/1887 để giữ trọn khí tiết và không để bản thân rơi vào tay giặc.

Mặc dù phong trào Cần Vương không đem lại thắng lợi cuối cùng, nhưng những đóng góp của Hà Văn Mao và nghĩa quân khu vực miền núi Thanh Hóa vẫn được người dân địa phương và hậu thế nhớ ơn và tri ân. Ông được tưởng nhớ trong lễ hội Mường Khô, nơi người dân thờ cúng và bày tỏ lòng tưởng nhớ các thủ lĩnh, chiến sĩ đã hy sinh vì đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn