Thân nhân liệt sĩ, người có công

Hà Văn Xôm kể lại câu chuyện của ông ngoại kể lại cho con cháu khi ông ngoại tham gia cuộc kháng chiến chống mỹ cứu nước?

ông Hà Văn Xôm kể lại câu chuyện của ông ngoại tham gia cuộc kháng chiến chống mỹ cứu nước?

Lai Châu06/02/2026Lù A Sềnh (Đoàn xã Nậm Sỏ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hà Văn Xôm. Mỗi lần ngồi bên hiên nhà, nhìn khói bếp lam chiều bay lên từ bản làng, tôi lại nhớ đến ông ngoại – người mà cả cuộc đời gắn liền với những năm tháng gian khổ của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ông ngoại tôi tham gia cách mạng khi còn rất trẻ. Thời ấy đất nước chia cắt, chiến tranh ác liệt, làng bản nghèo khó nhưng lòng người thì một lòng theo Đảng, theo Bác Hồ. Ông rời gia đình, tạm biệt bà ngoại và mẹ tôi khi mẹ còn nhỏ, lên đường tham gia lực lượng kháng chiến với một niềm tin rất giản dị: đánh giặc để đất nước được yên bình, con cháu sau này không còn phải sống trong bom đạn.

Ông từng kể, những năm tháng ở chiến trường vô cùng gian khổ. Bộ đội hành quân chủ yếu trong rừng sâu, ăn cơm độn, ngủ võng, sống nhờ vào sự đùm bọc của nhân dân. Có những lúc đói, rét, bệnh tật, nhưng không ai bỏ hàng ngũ. Điều giúp ông và đồng đội vượt qua tất cả chính là tinh thần yêu nước và tình đồng chí, đồngđội.

Ông ngoại tôi không hay nói nhiều về chiến công. Ông chỉ kể rằng, điều khiến ông nhớ nhất không phải là những trận đánh, mà là hình ảnh đồng đội bên nhau trong những đêm rừng yên tĩnh, cùng chia nhau nắm cơm, cùng nhắc về quê nhà và mơ đến ngày đất nước thống nhất. Có người đã không kịp trở về, mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhắc đến, giọng ông trầm xuống, ánh mắt xa xăm.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương với những vết thương của chiến tranh và một niềm vui lớn lao: Tổ quốc đã độc lập, nhân dân được làm chủ đất nước mình. Ông lại trở về làm ruộng, sống giản dị, lặng lẽ như bao người lính trở về sau chiến tranh.

Khi tôi còn nhỏ, ông thường xoa đầu tôi và nói: “Ông không mong gì hơn, chỉ mong con cháu được học hành, được sống trong hòa bình, nhớ rằng độc lập hôm nay là đổi bằng máu xương của nhiều người.” Lời dặn ấy theo tôi suốt cuộc đời.

Giờ ông đã đi xa, nhưng câu chuyện về những năm tháng ông tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước vẫn còn nguyên trong ký ức tôi. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng gia đình tôi, mà là câu chuyện chung của cả một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ vì Tổ quốc.

Mỗi khi kể lại cho con cháu nghe, tôi luôn tự hào và thầm nhủ: phải sống sao cho xứng đáng với những gì ông và bao người đi trước đã đánh đổi để giữ lấy hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn