Bài viết

Hà Xuân Nhắc

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nửa thế kỷ trôi qua, tôi – Hà Xuân Nhắc – vẫn nhớ như in những ngày tháng 3 năm 1975 lịch sử. Khi ấy, tôi đang là Trợ lý quân báo trinh sát của Tỉnh đội Gia Lai, làm nhiệm vụ tại Sở Chỉ huy ở huyện Chư Sê.

Sau khi Buôn Ma Thuột thất thủ ngày 10-3, quân địch thuộc Quân đoàn 2 tháo chạy hỗn loạn về hướng đồng bằng. Từ chòi quan sát, tôi chứng kiến hàng loạt máy bay nối đuôi nhau bay đi, xe cộ các loại ùn ùn đổ về ngã ba Mỹ Thạch. Một bộ phận người dân cũng hốt hoảng gánh gồng chạy theo tạo nên cảnh tượng cực kỳ hỗn loạn, xe Honda, máy khâu... vứt đầy đường.

Trước tình hình đó, sự bén nhạy của một lính trinh sát mách bảo tôi phải hành động ngay lập tức để giảm thiểu thương vong. Tôi đề nghị Huyện đội phó Khu 6 phối hợp đưa quân ra đánh chặn, đồng thời nhanh chóng cùng đại đội trinh sát ôm loa pin, bắc loa vận động binh lính địch đầu hàng và giao nộp vũ khí.

Chỉ trong vòng 4 tiếng đồng hồ (từ 12 giờ đến 16 giờ ngày 16-3-1975), đơn vị chúng tôi đã vận động được khoảng 300 tên địch buông súng đầu hàng, thu giữ nhiều vũ khí, xe cộ mà không cần phải đổ máu. Ngay sau đó, anh em chiến sĩ lại dùng xe cơ giới phối hợp đưa những người dân di tản trở về nhà an toàn.

Đến trưa ngày 17-3, khi hay tin tỉnh Gia Lai hoàn toàn giải phóng, nghe tiếng người dân khắp nơi nô nức reo hò mừng chiến thắng, giọt nước mắt hạnh phúc của người lính trinh sát đã rơi. Đó là một trận đánh không tiếng súng nhưng trọn vẹn nghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn