Hai Bà Triệu – Hồn Nước Trên Lưng Ngựa”
Vào thế kỷ thứ 3 sau Công Nguyên, đất nước Việt Nam (gọi là Giao Châu thời bấy giờ) đang bị nhà Đông Ngô xâm lược. Nhân dân bị áp bức nặng nề, đời sống cực khổ, nỗi căm hận quân xâm lược lan rộng khắp nơi. Trong bối cảnh ấy, xuất hiện Triệu Thị Trinh, người được gọi là Hai Bà Triệu, với khí phách phi thường.
Khởi nghĩa của Hai Bà Triệu
Triệu Thị Trinh lớn lên trong một gia đình yêu nước, chứng kiến cảnh giặc Ngô tàn phá quê hương. Năm 248 sau Công Nguyên, bà tập hợp hàng nghìn nghĩa quân, gồm cả nam và nữ, chuẩn bị khởi nghĩa chống quân Ngô.
Bà cưỡi ngựa, mặc áo giáp, tay cầm thanh gươm sắt dài 3 thước, trực tiếp chỉ huy trận đánh, tinh thần quả cảm làm quân sĩ nức lòng.
Chiến công và tinh thần bất khuất
Quân Hai Bà Triệu đánh nhiều trận, giành thắng lợi ở các vùng quan trọng. Tuy sau đó lực lượng hạn chế, quân Ngô đông đảo, nghĩa quân bị thất bại, Hai Bà Triệu anh dũng hy sinh ở tuổi còn rất trẻ.
Dù hy sinh, bà đã trở thành biểu tượng bất khuất của tinh thần chiến đấu chống ngoại xâm, được dân gian ca ngợi qua các bài dân ca, truyền thuyết và bia đá lưu giữ đến hôm nay.



