Hai Bà Trưng và tiếng trống gọi quân
Sau khi nghe tin dân chúng khắp nơi bị áp bức dưới ách đô hộ, Trưng Trắc và Trưng Nhị quyết định bí mật liên lạc với các hào kiệt trong vùng.
Một đêm trăng sáng, hai chị em cùng vài nghĩa sĩ tụ họp trong một khu rừng nhỏ gần Mê Linh. Không khí căng thẳng nhưng ai cũng quyết tâm.
Trưng Nhị mang đến một chiếc trống lớn, nói:
— Nếu muốn dân chúng cùng đứng lên, phải có một tiếng gọi.
Trưng Trắc gật đầu:
— Tiếng gọi ấy phải vang đến mọi làng, mọi núi, mọi sông.
Đêm hôm đó, Trưng Trắc đánh mạnh lên mặt trống.
“Thùng… thùng… thùng…”
Tiếng trống vang xa trong đêm, vọng qua sông Hồng, len vào từng ngôi làng. Người dân nghe thấy đều lặng người, rồi dần dần hiểu rằng thời khắc đứng lên đã đến.
Sáng hôm sau, từng nhóm nghĩa sĩ từ khắp nơi kéo về tụ nghĩa. Người mang giáo, người mang gươm, người mang cả nông cụ. Không ai bảo ai, nhưng ai cũng cùng chung một ý chí.
Cuộc khởi nghĩa bắt đầu.
Có nơi, quân địch còn chưa kịp phản ứng đã bị bao vây. Có nơi, dân làng mở cổng thành đón nghĩa quân. Chỉ trong thời gian ngắn, nhiều quận huyện được giải phóng.
Khi chiến thắng đầu tiên đến, Trưng Trắc đứng trên lũy tre cao, nhìn xuống đoàn quân đông như nước chảy, nói:
— Đây không phải sức mạnh của hai người phụ nữ, mà là sức mạnh của cả dân tộc.
Ý nghĩa câu chuyện: Sức mạnh của một cuộc khởi nghĩa không nằm ở một cá nhân, mà nằm ở sự đồng lòng của nhân dân khi họ cùng có chung một niềm tin và khát vọng tự do.



