Hải chiến Trường Sa năm 1988 – Bản anh hùng ca bất diệt của những người lính giữ biển.
Sóng biển Trường Sa vẫn ngày đêm vỗ vào những bãi đá san hô giữa trùng khơi. Ít ai biết rằng dưới làn nước xanh ấy là nơi 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã mãi mãi nằm lại trong trận chiến bảo vệ chủ quyền ngày 14 tháng 3 năm 1988. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lời thề giữ vững lá cờ Tổ quốc đến hơi thở cuối cùng.
Sau khi đất nước thống nhất năm 1975, Việt Nam tiếp tục quản lý và bảo vệ quần đảo Trường Sa. Đây là vùng biển có vị trí đặc biệt quan trọng về quốc phòng, an ninh, kinh tế và chủ quyền quốc gia. Tuy nhiên, bước sang cuối năm 1987 và đầu năm 1988, tình hình trên Biển Đông diễn biến ngày càng phức tạp khi Trung Quốc liên tục đưa tàu chiến và lực lượng đến nhiều bãi đá thuộc quần đảo Trường Sa nhằm mở rộng sự hiện diện.Trước tình hình đó, Hải quân Nhân dân Việt Nam được giao nhiệm vụ đưa cán bộ, chiến sĩ cùng vật liệu xây dựng ra một số bãi đá để cắm cờ, xây dựng công trình và khẳng định chủ quyền của Việt Nam.Ba tàu vận tải quân sự HQ-604, HQ-605 và HQ-505 được giao thực hiện nhiệm vụ đặc biệt này. Trên những con tàu ấy là các cán bộ, chiến sĩ tuổi đôi mươi, mang theo lương thực, vật liệu xây dựng và niềm tin sắt son vào nhiệm vụ bảo vệ từng tấc biển, từng bãi đá thiêng liêng của Tổ quốc. Họ hiểu rõ phía trước là hiểm nguy nhưng không một ai chùn bước.Trong số những người chỉ huy có Đại úy Trần Văn Phương, Chính trị viên đảo Gạc Ma. Ông sinh năm 1958 tại xã Quảng Phúc, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình (nay thuộc thị xã Ba Đồn). Xuất thân trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, từ nhỏ ông đã nuôi ước mơ trở thành người lính hải quân để bảo vệ biển đảo quê hương. Sau khi nhập ngũ, ông luôn được đồng đội đánh giá là người điềm tĩnh, trách nhiệm, gần gũi và hết lòng vì chiến sĩ.Rạng sáng ngày 14 tháng 3 năm 1988, khi lực lượng Việt Nam đang vận chuyển vật liệu lên bãi đá Gạc Ma và dựng cột cờ khẳng định chủ quyền thì tình hình bất ngờ trở nên căng thẳng. Nhiều tàu chiến Trung Quốc tiến sát khu vực, đồng thời cho lực lượng có vũ trang đổ bộ lên bãi đá.Các chiến sĩ Việt Nam vẫn bình tĩnh tiếp tục làm nhiệm vụ. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa biển trời Trường Sa như lời khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam đối với quần đảo này.Khi lực lượng Trung Quốc tiến đến định hạ lá cờ của Việt Nam, Đại úy Trần Văn Phương cùng nhiều cán bộ, chiến sĩ lập tức đứng thành một vòng tròn quanh cột cờ, quyết tâm bảo vệ quốc kỳ bằng chính thân mình. Theo lời kể của nhiều nhân chứng còn sống, trong giây phút đối mặt với hiểm nguy, ông đã động viên đồng đội kiên quyết giữ vững lá cờ Tổ quốc và không lùi bước trước bất kỳ sức ép nào.Chỉ ít phút sau, tiếng s.ú.n.g bất ngờ vang lên giữa biển khơi.Lực lượng Trung Quốc nổ súng vào các chiến sĩ Việt Nam đang làm nhiệm vụ trên bãi đá, đồng thời sử dụng hỏa lực từ tàu chiến bắn dữ dội vào tàu HQ-604 đang neo gần Gạc Ma.Những loạt p.h.á.o khiến HQ-604 rung chuyển dữ dội. Mặc dù bị trúng nhiều phát đ.ạ.n, cán bộ, chiến sĩ trên tàu vẫn cố gắng cứu người, bảo vệ tài liệu và tìm cách đưa đồng đội bị thương xuống xuồng. Chỉ trong thời gian ngắn, HQ-604 chìm dần xuống lòng biển.Ngay trên bãi đá Gạc Ma, nhiều chiến sĩ đã ngã xuống khi vẫn ôm chặt lá cờ đỏ sao vàng. Đại úy Trần Văn Phương cũng bị trúng đ.ạ.n trong lúc bảo vệ cột cờ. Dù bị thương rất nặng, ông vẫn cố giữ lá cờ không để rơi xuống. Hình ảnh người Chính trị viên ngã xuống bên quốc kỳ đã trở thành biểu tượng bất khuất của người lính Hải quân Việt Nam.Không chỉ tại Gạc Ma, cùng thời điểm đó, tàu HQ-605 đang làm nhiệm vụ tại bãi đá Len Đao cũng bị tàu chiến Trung Quốc nã p.h.á.o dữ dội. Sau nhiều loạt bắn, HQ-605 bốc cháy rồi chìm xuống biển. Các cán bộ, chiến sĩ phải vừa chiến đấu, vừa tìm cách cứu đồng đội và bơi vào bãi đá.Trong khi đó, tại bãi đá Cô Lin, tàu HQ-505 do Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ chỉ huy cũng bị hỏa lực đối phương tấn công dữ dội. Nhận thấy nếu con tàu chìm ngoài khơi thì bãi đá sẽ rơi vào tay đối phương, ông đã đưa ra một quyết định đầy dũng cảm. Bất chấp con tàu đang bốc cháy, Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ ra lệnh tăng hết tốc lực, điều khiển HQ-505 lao thẳng lên bãi san hô Cô Lin.Con tàu mắc cạn trên bãi đá nhưng chính quyết định ấy đã giữ được sự hiện diện của Việt Nam tại Cô Lin. Lá cờ đỏ sao vàng vẫn tiếp tục tung bay, khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên bãi đá này.Sau nhiều giờ giao tranh, trận hải chiến kết thúc với những mất mát vô cùng to lớn. 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã anh dũng hy sinh, nhiều người khác bị thương hoặc bị bắt giữ. Dù chịu tổn thất nặng nề tại Gạc Ma, lực lượng Hải quân Việt Nam vẫn giữ được các bãi đá Cô Lin và Len Đao, tạo tiền đề quan trọng trong việc bảo vệ hệ thống đảo, đá còn lại của quần đảo Trường Sa.Sự hy sinh của 64 cán bộ, chiến sĩ đã trở thành biểu tượng bất diệt về lòng yêu nước và ý chí bảo vệ chủ quyền biển đảo. Nhiều người trong số họ mãi mãi nằm lại dưới lòng biển Trường Sa khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp trở về với gia đình sau chuyến công tác.Ngày nay, Khu tưởng niệm Chiến sĩ Gạc Ma tại huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa được xây dựng để tưởng nhớ những người đã ngã xuống trong trận hải chiến năm 1988. Mỗi năm, vào ngày 14 tháng 3, nhiều đoàn đại biểu, cựu chiến binh, thân nhân liệt sĩ và người dân từ khắp mọi miền đất nước lại đến dâng hương, tri ân những người con ưu tú đã hiến dâng tuổi xuân cho biển đảo quê hương.Trận hải chiến Trường Sa năm 1988 đã lùi xa theo thời gian, nhưng tinh thần quả cảm của những người lính năm ấy vẫn còn nguyên giá trị. Họ đã dùng chính sinh mạng của mình để khẳng định một chân lý thiêng liêng: chủ quyền biển đảo là bất khả xâm phạm, và mỗi tấc biển, mỗi bãi đá của Tổ quốc đều được gìn giữ bằng mồ hôi, m.á.u và sự hy sinh của biết bao thế hệ người Việt Nam.



