Bài viết

HAI LẦN BỊ THƯƠNG, BA LẦN THOÁT CHẾT – ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ VĂN KIỂM

Gia Lai16/06/2026Đoàn xã Biển Hồ (Đoàn xã Biển Hồ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HAI LẦN BỊ THƯƠNG, BA LẦN THOÁT CHẾT – ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ VĂN KIỂM

Trong số những cựu chiến binh còn sống hôm nay, có những người đã đi qua chiến tranh bằng những trải nghiệm mà chỉ nghe kể thôi cũng đủ khiến người ta xúc động. Họ không chỉ chiến đấu với kẻ thù mà còn chiến đấu với đói khát, bệnh tật và ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Một trong những nhân chứng như vậy là Lê Văn Kiểm – người lính từng tham gia chiến đấu trên chiến trường miền Nam và sau này trở thành một doanh nhân thành đạt nhưng luôn đau đáu với nghĩa tình đồng đội.

Chàng trai miền Trung lên đường

Lê Văn Kiểm sinh năm 1945 tại vùng quê nghèo tỉnh Thừa Thiên - Huế.

Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước bị chia cắt.

Lớn lên trong hoàn cảnh chiến tranh, ông sớm hiểu được giá trị của độc lập dân tộc.

Những năm tuổi trẻ, khi nhiều thanh niên cùng trang lứa lên đường cầm súng bảo vệ Tổ quốc, ông cũng tình nguyện tham gia quân đội.

Ngày rời quê hương, hành trang của ông chỉ có vài bộ quần áo và lời dặn của cha mẹ:

– Dù ở đâu cũng phải sống xứng đáng là người con của đất nước.

Câu nói ấy theo ông suốt cuộc đời.

Chiến trường miền Nam

Những năm cuối thập niên 1960, chiến trường miền Nam vô cùng ác liệt.

Mỗi cuộc hành quân đều tiềm ẩn nguy cơ hy sinh.

Người lính phải đối mặt với bom đạn mỗi ngày.

Có khi vừa dựng lán nghỉ đêm thì sáng hôm sau đã phải chiến đấu.

Có khi đang ăn cơm thì pháo kích bất ngờ xảy ra.

Lê Văn Kiểm từng tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ.

Mỗi trận đánh đều để lại những ký ức không thể nào quên.

Ông thường kể rằng điều đáng sợ nhất không phải là tiếng súng.

Mà là cảm giác nhìn thấy đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình.

Lần thứ nhất đối mặt với tử thần

Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của ông bị hỏa lực đối phương chặn lại.

Đạn bay dày đặc.

Tiếng nổ rung chuyển cả khu rừng.

Khi đang cơ động cùng đồng đội, một mảnh đạn găm vào người ông.

Máu chảy nhiều.

Cơn đau khiến ông gần như ngất đi.

Nhưng điều đầu tiên ông nghĩ tới không phải bản thân.

Mà là nhiệm vụ của đơn vị.

Sau khi được sơ cứu, ông vẫn xin ở lại cùng đồng đội.

Nhiều người khuyên ông rút ra phía sau điều trị.

Ông lắc đầu:

– Đồng đội còn ở đây, tôi không thể đi.

Tinh thần ấy đã trở thành nguồn động viên cho cả đơn vị.

Người đồng đội tên Hòa

Trong chiến tranh, Lê Văn Kiểm có một người bạn rất thân tên Hòa.

Hai người thường cùng nhau hành quân.

Chia nhau từng điếu thuốc.

Từng bi đông nước.

Từng nắm cơm vắt.

Một đêm giữa rừng, Hòa lấy từ ba lô ra tấm ảnh gia đình.

Anh kể về người mẹ già ở quê.

Về cô em gái đang đi học.

Về ước mơ sau chiến tranh sẽ trở thành thầy giáo.

Nhưng chiến tranh không cho tất cả mọi người cơ hội thực hiện ước mơ.

Trong một trận đánh sau đó, Hòa đã hy sinh.

Người bạn năm nào mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi ba.

Suốt nhiều năm sau, mỗi lần nhắc đến Hòa, giọng Lê Văn Kiểm vẫn nghẹn lại.

Ba lần thoát chết kỳ diệu

Có những thời điểm cái chết đến gần đến mức ông tưởng mình không thể sống sót.

Một lần, bom rơi ngay sát nơi trú quân.

Sức ép khủng khiếp khiến nhiều cây rừng gãy đổ.

Đồng đội tưởng ông đã hy sinh.

Nhưng khi khói bụi tan đi, ông vẫn còn sống.

Một lần khác, ông bị sốt rét ác tính giữa rừng sâu.

Nhiệt độ cơ thể tăng cao.

Thuốc men vô cùng khan hiếm.

Nhiều người nghĩ ông khó qua khỏi.

Nhưng bằng nghị lực phi thường và sự chăm sóc của đồng đội, ông hồi phục.

Ông thường nói vui:

– Có lẽ đồng đội đã nhường phần may mắn cho tôi.

Nhưng phía sau câu nói ấy là nỗi đau của người sống sót khi nhớ về những người đã nằm lại.

Ngày hòa bình

Ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Tin chiến thắng vang lên khắp các chiến trường.

Những người lính ôm chầm lấy nhau.

Nhiều người bật khóc.

Lê Văn Kiểm cũng không kìm được nước mắt.

Ông nhớ về những đồng đội đã hy sinh.

Nhớ về những người không còn cơ hội nhìn thấy lá cờ chiến thắng tung bay.

Ông hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người.

Hành trình mới trong thời bình

Sau chiến tranh, Lê Văn Kiểm trở về với cuộc sống đời thường.

Những năm đầu vô cùng khó khăn.

Nhưng bằng ý chí của người lính, ông từng bước vượt qua thử thách.

Sau này ông trở thành một doanh nhân thành công.

Dù vậy, ông chưa bao giờ quên những năm tháng chiến tranh.

Ông dành nhiều tâm huyết cho các hoạt động tri ân liệt sĩ, chăm lo cựu chiến binh và gia đình có công với cách mạng.

Đối với ông, thành công lớn nhất không phải là tiền bạc.

Mà là được sống xứng đáng với những người đồng đội đã ngã xuống.

Người giữ lửa nghĩa tình đồng đội

Nhiều năm qua, Lê Văn Kiểm thường xuyên tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa.

Ông hỗ trợ tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Xây dựng nhà tình nghĩa.

Tài trợ các chương trình tri ân người có công.

Mỗi việc làm đều xuất phát từ tấm lòng của một người lính.

Một người chưa bao giờ quên những ngày tháng hoa lửa.

Ông từng nói:

– Những người đã hy sinh không còn cơ hội sống cuộc đời của họ. Vì thế những người còn sống phải sống thật có ý nghĩa.

Bài học từ người lính năm xưa

Cuộc đời Lê Văn Kiểm là câu chuyện về nghị lực.

Là hành trình từ chiến trường đến cuộc sống thời bình.

Là bài học về lòng biết ơn và trách nhiệm.

Ông không chỉ chiến thắng trên chiến trường.

Mà còn chiến thắng những khó khăn của cuộc sống sau chiến tranh.

Đó chính là phẩm chất đẹp của Bộ đội Cụ Hồ.

Ngày nay, khi nhắc đến Anh hùng Lê Văn Kiểm, nhiều người không chỉ nhớ đến một cựu chiến binh từng vào sinh ra tử.

Họ còn nhớ đến một con người luôn hướng về đồng đội, về những người đã hy sinh cho đất nước.

Những câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ trẻ rằng:

Hòa bình là vô giá.

Lòng biết ơn là điều không thể thiếu.

Và sống có trách nhiệm với cộng đồng chính là cách đẹp nhất để tiếp nối truyền thống của cha anh.

Thông điệp: Sự hy sinh của thế hệ đi trước không chỉ được ghi nhớ bằng những lời tri ân, mà còn bằng những hành động cụ thể. Hãy sống tử tế, trách nhiệm và cống hiến cho xã hội để xứng đáng với những người đã dành cả tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn