Hai lần gặp Bác – ký ức không phai của người phụ nữ Thái Sơn La
Đã 60 năm, nhưng bà Bế Thanh Súy, cựu học sinh Trường vùng cao Khu tự trị Thái-Mèo vẫn còn nhớ như in ngày 7/5/1959 đã vinh dự được tặng hoa và đứng cạnh Bác Hồ trên Lễ đài trong dịp Bác Hồ và Đoàn công tác của Trung ương về thăm, nói chuyện với cán bộ, chiến sỹ và đồng bào các dân tộc Tây Bắc tại Sơn La.
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng nhiều người vẫn còn nhớ rõ ngày 7/5/1959, nhân dịp kỷ niệm 5 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ, Hồ Chí Minh cùng Đoàn công tác Trung ương đã về thăm, nói chuyện với cán bộ, chiến sĩ và đồng bào các dân tộc Tây Bắc tại Khu tự trị Thái – Mèo, huyện Thuận Châu, tỉnh Sơn La. Khi ấy, tại sân vận động Thuận Châu, hàng nghìn người dân từ khắp nơi nô nức hội tụ, háo hức chờ đợi được gặp vị lãnh tụ kính yêu.
Trong ký ức của bà Bế Thanh Súy, nguyên học sinh Trường vùng cao Khu tự trị Thái – Mèo, đó là một ngày không thể nào quên. Năm ấy bà mới 13 tuổi, đang học lớp 4. Hôm đó, bà cùng một số bạn được cô giáo chọn tham gia đội tặng hoa. Những bó hoa giản dị được gói trong giấy báo, nhưng chứa đựng tình cảm chân thành của học sinh vùng cao dành cho Bác.
Khi đoàn công tác xuất hiện trên lễ đài, cả sân vận động như vỡ òa trong tiếng reo hò. Theo sự hướng dẫn của cô giáo, bà Súy cùng các bạn tiến lên tặng hoa. May mắn, bà là người trực tiếp trao bó hoa cho Bác Hồ. Khoảnh khắc ấy, bà vẫn nhớ như in: Bác cúi xuống nắm tay, ân cần hỏi han. Khi biết bà là người dân tộc Thái và yêu thích ca hát, Bác đã động viên: Tây Bắc đã được giải phóng, các cháu sẽ có điều kiện học tập, vui chơi và phát triển tài năng. Lời nói giản dị mà ấm áp ấy đã in sâu trong tâm trí cô bé năm nào.
Chính sự động viên của Bác đã trở thành nguồn động lực để bà Súy theo đuổi con đường nghệ thuật. Ngay sau đó, bà được tuyển vào Trường Múa Việt Nam – một trong những khóa đầu tiên của trường. Dù việc học múa đầy gian khổ, đòi hỏi nhiều nỗ lực, nhưng bà luôn kiên trì rèn luyện với niềm tin như có Bác luôn dõi theo, tiếp thêm sức mạnh.
Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, mỗi lần nhớ lại khoảnh khắc được gặp Bác, trong bà vẫn vẹn nguyên cảm xúc bồi hồi, xúc động. Với bà, ký ức ấy không chỉ là một kỷ niệm đẹp, mà còn là hành trang tinh thần quý giá, theo suốt cuộc đời, tiếp thêm nghị lực để vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.Hồ.



