Hai lần thoát chết trên "tọa độ lửa"
Trong nhiều cuộc trò chuyện với báo chí và đồng đội sau chiến tranh, Ngô Thị Tuyển từng kể rằng điều khiến bà nhớ nhất không phải là những kỷ lục về sức khỏe, mà là những lần cùng đồng đội đối mặt với bom đạn ngay trên tuyến đường vận tải. Có lần, chỉ vài giây sau khi cả tổ rời khỏi vị trí làm việc, một loạt bom đã trút xuống đúng nơi họ vừa đứng.
Năm 1968, tuyến đường 15A ở Hà Tĩnh liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá.
Ban ngày, hố bom nối tiếp hố bom.
Ban đêm, lực lượng thanh niên xung phong lại khẩn trương san lấp mặt đường để các đoàn xe tiếp tục hành quân.
Đêm hôm ấy, tổ của Ngô Thị Tuyển vừa hoàn thành việc lấp một hố bom lớn.
Mọi người chuẩn bị chuyển sang đoạn đường khác.
Bất ngờ, tiếng động cơ máy bay vang lên.
Người chỉ huy hô lớn:
"Tản ra!"
Tất cả nhanh chóng lao vào các hố trú ẩn ven đường.
Chỉ ít giây sau, bom dội xuống đúng vị trí cả tổ vừa làm việc.
Đất đá tung cao hàng chục mét.
Khi khói bụi tan đi, mọi người nhìn lại đoạn đường vừa đứng.
Một hố bom mới đã xuất hiện.
Nếu chậm rời đi chỉ vài giây, hậu quả sẽ rất khó lường.
Ngô Thị Tuyển kể rằng những tình huống như vậy xảy ra không chỉ một lần.
Có những ngày vừa lấp xong hố bom, máy bay lại quay lại đánh tiếp.
Công việc cứ lặp đi lặp lại suốt nhiều tháng.
Thế nhưng, không ai bỏ vị trí.
Điều mọi người nghĩ đến đầu tiên là làm sao để xe chở lương thực, đạn dược và thương binh vẫn đi qua được trước khi trời sáng.
Sau chiến tranh, khi được hỏi điều gì giúp mình vượt qua những năm tháng ấy, Ngô Thị Tuyển chỉ trả lời giản dị:
"Ngày ấy ai cũng nghĩ như nhau: đường phải thông thì tiền tuyến mới thắng."
Chính suy nghĩ mộc mạc ấy đã trở thành sức mạnh để hàng vạn thanh niên xung phong kiên cường bám trụ trên những "tọa độ lửa".
Đối với Ngô Thị Tuyển, danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân không phải là niềm tự hào của riêng bà, mà là sự ghi nhận dành cho cả một thế hệ thanh niên đã sống và cống hiến hết mình vì độc lập của Tổ quốc.



