Mẹ Việt Nam Anh hùng

HAI LẦN TIỄN CON VÀO CHIẾN TRẬN

Ở tuổi 93, ký ức của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Kim Oanh đã phần nào nhòa đi theo năm tháng. Nhưng có những ký ức dường như không bao giờ cũ. Đó là ký ức về hai người con trai – liệt sĩ Nguyễn Ngọc Hà và Nguyễn Ngọc Hải. Mẹ Nguyễn Thị Kim Oanh sinh năm 1933, quê xã Hưng Tiến, huyện Hưng Nguyên, nay thuộc tỉnh Nghệ An. Tuổi trẻ của mẹ gắn với cuộc sống lao động bình dị. Mẹ là xã viên Hợp tác xã may mặc Thống Nhất, cùng chồng – một người thầy giáo – chăm lo gia đình, nuôi dạy các con.

Nghệ An18/08/2026Xã Long Thạnh (Đoàn xã Long Thạnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong mái nhà ấy, các con được dạy dỗ bằng những điều giản dị: biết yêu thương gia đình, biết sống có trách nhiệm và biết nghĩ đến quê hương, đất nước.

Rồi những năm tháng hòa bình không kéo dài mãi.

Người con trai Nguyễn Ngọc Hà trở thành lính trinh sát của Sư đoàn 5, Quân khu 7 và chiến đấu tại chiến trường Campuchia.

Với một người mẹ, con trai ra trận bao giờ cũng là một cuộc chia tay chất chứa lo âu.

Nhưng mẹ vẫn tiễn con đi.

Ngày 2 tháng 2 năm 1979, tin dữ từ chiến trường trở về.

Nguyễn Ngọc Hà đã hy sinh.

Nỗi đau của người mẹ mất con không thể nói hết bằng lời.

Nhưng hai năm sau, năm 1981, người con trai thứ tư của mẹ là Nguyễn Ngọc Hải tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Hải khi ấy có một tương lai khác đang chờ đợi.

Anh đã nhận được giấy báo trúng tuyển vào Trường Đại học Nông nghiệp I.

Nhưng trước lời gọi của nhiệm vụ, người thanh niên ấy lựa chọn lên đường.

Anh trở thành chiến sĩ đặc công thuộc Sư đoàn 10, Quân đoàn 3.

Một lần nữa, người mẹ lại đứng trước cuộc chia tay với con trai.

Lần này, mẹ đã từng trải qua nỗi đau mất một người con.

Mẹ hiểu hơn ai hết những hiểm nguy mà con mình có thể phải đối mặt.

Những ngày sau đó là những ngày chờ đợi.

Mỗi tin tức từ chiến trường đều khiến lòng mẹ thấp thỏm. Những người con đi xa, còn người mẹ ở quê nhà chỉ có thể chờ đợi những tin tức ít ỏi.

Trong ký ức của mẹ, hình ảnh về hai người con trai luôn gắn với niềm thương yêu và tự hào.

Một người đã hy sinh khi làm nhiệm vụ.

Người còn lại tiếp tục con đường của anh trai.

Đối với mẹ, đó là những mất mát không thể bù đắp. Nhưng câu chuyện của mẹ không chỉ là câu chuyện về đau thương.

Đó còn là câu chuyện về một gia đình đã có những người con thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế.

Một người mẹ đã hai lần tiễn con đi trong những hoàn cảnh khác nhau, nhưng đều biết rằng phía trước các con là những nơi có thể không có ngày trở lại.

Năm tháng qua đi.

Mẹ Nguyễn Thị Kim Oanh nay đã ở tuổi ngoài 90.

Ký ức có thể lúc rõ, lúc mờ. Nhưng khi nhắc đến những người con đã hy sinh, trong giọng kể của mẹ vẫn có tình yêu thương và niềm tự hào.

Có những người mẹ giữ ký ức về con bằng những bức ảnh.

Có người giữ bằng những kỷ vật.

Có người giữ bằng những câu chuyện kể đi kể lại qua năm tháng.

Còn với mẹ Nguyễn Thị Kim Oanh, ký ức về hai người con đã trở thành một phần cuộc đời.

Chiến tranh đã lùi xa.

Những người lính năm xưa đã trở thành những cái tên trên bia tưởng niệm, trong hồ sơ liệt sĩ và trong ký ức của gia đình.

Nhưng đối với một người mẹ, họ vẫn mãi là những người con.

Những đứa con từng sống trong căn nhà ấy.

Từng lớn lên bên mẹ.

Từng có những ước mơ riêng.

Rồi một ngày khoác lên mình bộ quân phục, rời nhà và bước vào những năm tháng mà sự sống và cái chết luôn ở rất gần nhau.

Câu chuyện của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Kim Oanh vì thế không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh.

Đó còn là câu chuyện về ký ức.

Ký ức của một người mẹ đã đi qua gần một thế kỷ, nhưng khi nhắc đến tên những người con đã khuất, thời gian dường như ngắn lại.

Bởi trong trái tim người mẹ, những người con ấy chưa bao giờ thực sự rời đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn