Hai mươi năm trên mái nhà
Hai mươi năm trên mái nhà
Cuối năm 1986, tại căn nhà số 86 Nguyễn Du, Thành phố Hồ Chí Minh, trong lúc phá dỡ một dãy nhà cũ, công nhân phát hiện một bộ hài cốt nằm trên mái hiên tầng 3.
Điều khiến mọi người kinh ngạc là bộ hài cốt vẫn còn trong tư thế ôm chặt một khẩu súng AK đã hoen rỉ, hết đạn.
Thông tin nhanh chóng được báo cho cơ quan chức năng và những cựu chiến sĩ Biệt động Sài Gòn.
Khi những người từng chiến đấu trong trận đánh Dinh Độc Lập đến hiện trường, họ bắt đầu đối chiếu từng dấu hiệu.
Vị trí căn nhà.
Thời điểm phát hiện.
Khẩu súng.
Tư thế của bộ hài cốt.
Và đặc biệt là câu chuyện về người đội phó Bảy Rau Muống đã mất tích từ Tết Mậu Thân.
Tất cả những dấu hiệu ấy khiến những người đồng đội năm xưa xúc động nhận ra một khả năng rất lớn: người nằm lại trên mái nhà chính là Lê Tấn Quốc.
Gần 20 năm.
Gần 20 năm kể từ tiếng súng cuối cùng của ông, không ai biết người chiến sĩ ấy đã nằm ở đâu.
Không có một nấm mồ để đồng đội tìm đến.
Không có một địa chỉ để gia đình thắp hương.
Không có một ngày trở về.
Chỉ có mái hiên của một căn nhà giữa thành phố và khẩu AK đã cùng ông đi qua năm tháng.
Câu chuyện ấy trở nên đặc biệt bởi tư thế của người chiến sĩ khi được tìm thấy. Ông vẫn ôm khẩu súng trong tay, như thể thời gian chưa thể tách người lính khỏi vũ khí của mình.
Đồng đội gọi đó là một kiểu “phong táng” đặc biệt.
Không phải trong nghĩa trang.
Không phải dưới một nấm mộ được xây dựng ngay sau khi hy sinh.
Mà giữa một thành phố đã đổi thay, nơi những căn nhà cũ dần biến mất và cuộc sống mới từng ngày hiện lên.
Thời gian có thể xóa đi dấu chân của một con người trên phố, nhưng không thể xóa được ký ức về họ.
Năm 1978, Lê Tấn Quốc được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.
Đến khi hài cốt được phát hiện, câu chuyện về người anh hùng mất tích gần hai mươi năm mới được nối lại.
Với đồng đội, đó không chỉ là tìm thấy một bộ hài cốt.
Đó là đưa một người đồng chí trở về.



