Hai năm trong C14–D6–F9 và nghị lực của người thương binh trở về
Nhập ngũ ngày 24/4/1978, công tác tại C14, D6, F9 đến 1/1980, cựu chiến binh – thương binh Đào Trọng Đáo mang theo ký ức rèn luyện gian khổ và nghị lực sống truyền cảm hứng cho thanh thiếu niên hôm nay.
Nhắc lại ngày rời quê lên đường nhập ngũ 24/4/1978, ông Đào Trọng Đáo cho biết đó là thời điểm tuổi trẻ ông bước vào môi trường kỷ luật nghiêm ngặt của quân đội. Sinh ngày 10/10/1962, khi ấy ông vừa tròn mười sáu tuổi rưỡi, mang theo tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
Ông được biên chế về C14, D6, F9. Những ngày trong quân ngũ là chuỗi huấn luyện liên tục, hành quân dã ngoại, sinh hoạt nền nếp và yêu cầu cao về thể lực, ý chí. “Quân đội rèn mình từ những việc nhỏ nhất”, ông chia sẻ.
Cuộc sống người lính khi ấy còn nhiều thiếu thốn. Những buổi hành quân dài, những ca trực đêm, những giờ huấn luyện giữa điều kiện khắc nghiệt đã trở thành ký ức không thể quên. Nhưng chính trong hoàn cảnh đó, tình đồng đội lại càng gắn bó.
Trong thời gian làm nhiệm vụ, ông bị thương và trở thành thương binh. Với ông, đó là dấu ấn không thể quên của quãng đời quân ngũ. “Đau đớn có, nhưng tự hào nhiều hơn vì mình đã làm tròn trách nhiệm”, ông nói.
Đến tháng 1/1980, ông hoàn thành nhiệm vụ, rời quân ngũ trở về địa phương. Mang theo thương tật, nhưng ông vẫn giữ vững tác phong kỷ luật và tinh thần trách nhiệm trong cuộc sống đời thường.
Ngày 22/12/1990, ông tham gia sinh hoạt trong Hội Cựu chiến binh Việt Nam, tiếp tục là tấm gương nghị lực tại địa phương.
Khi nhìn lại tuổi trẻ, ông Đáo khẳng định:
“Quân đội đã rèn cho tôi ý chí để vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.”
Gửi đến thanh thiếu niên hôm nay, ông nhắn nhủ:
Hãy sống có lý tưởng, đừng ngại gian khổ, vì chính thử thách sẽ làm nên con người mạnh mẽ.
Câu chuyện của cựu chiến binh – thương binh Đào Trọng Đáo là minh chứng rằng: nghị lực được tôi luyện từ quân ngũ sẽ theo con người suốt cả cuộc đời.



