Cựu Thanh niên xung phong

Hai người bạn và chiếc hầm bí mật

An Giang03/07/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Làng Tân Phú nằm nép mình bên cánh rừng tràm, nơi những con đường đất đỏ ngoằn ngoèo và những mái nhà lá đơn sơ chen nhau tồn tại giữa bom đạn. Trong làng, ai cũng biết đến đôi bạn thân Nam và Tý – hai cậu bé mười ba tuổi, gắn bó với nhau như hình với bóng. Nam là con của một cán bộ cách mạng, còn Tý là con một người nông dân nghèo. Dù hoàn cảnh khác nhau, nhưng cả hai có chung một tuổi thơ thiếu thốn và một ước mơ giản dị: được sống trong hòa bình. Những ngày không có bom, hai đứa thường ra bìa rừng chơi. Chúng đào một cái hầm nhỏ, ban đầu chỉ để “làm căn cứ bí mật” theo trí tưởng tượng trẻ con. Nhưng dần dần, chiếc hầm trở thành nơi trú ẩn thật sự mỗi khi máy bay địch xuất hiện. Một buổi trưa, tiếng máy bay gầm rú bất ngờ xé toạc bầu trời. Nam và Tý đang chơi thì giật mình. “Chạy xuống hầm!” – Nam hét lên. Cả hai lao vào chiếc hầm bí mật. Bom nổ dồn dập. Đất đá rung chuyển. Tý run rẩy bám chặt tay Nam. “Nam… tao sợ…” Nam nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh: “Không sao đâu. Tụi mình an toàn mà.” Sau trận bom, làng xóm tan hoang. Một vài ngôi nhà bị sập. May mắn thay, gia đình hai đứa đều bình an. Từ hôm đó, chiếc hầm của Nam và Tý không còn là trò chơi nữa. Chúng mở rộng hầm, gia cố thêm bằng tre, lót lá khô. Thậm chí còn giấu sẵn ít khoai, ít nước. Một ngày nọ, khi đang ở trong hầm, chúng nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói lạ. Nam khẽ thì thầm: “Có lính địch…” Hai đứa nín thở. Tim đập thình thịch. May mắn, toán lính chỉ đi ngang qua. Sau lần đó, Nam nói: “Tụi mình phải giúp làng.” Tý tròn mắt: “Giúp sao?” Nam suy nghĩ: “Mình có thể báo động sớm. Hễ thấy máy bay hay lính, tụi mình chạy về báo.” Tý gật đầu, dù trong lòng vẫn còn sợ. Từ đó, hai cậu bé trở thành “tai mắt” của làng. Nhờ chúng, nhiều lần dân làng kịp xuống hầm tránh bom. Một lần, khi đang đi tuần, Tý bị trượt chân ngã xuống mương, chân bị thương. Nam cõng bạn chạy về, vừa chạy vừa khóc: “Đừng ngủ, Tý! Đừng bỏ tao!” Tý cắn răng: “Tao chưa chết đâu… còn phải canh chừng với mày mà…” Tình bạn của chúng lớn dần theo những hiểm nguy. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Nam trở thành bộ đội, còn Tý làm thợ mộc trong làng. Chiếc hầm bí mật ngày xưa vẫn còn đó, phủ đầy cỏ dại. Mỗi lần trở về, Nam lại cùng Tý ngồi bên miệng hầm, nhớ về những ngày tuổi thơ. “Nhờ cái hầm này mà tụi mình sống sót,” Tý nói. Nam lắc đầu, cười nhẹ: “Không. Nhờ tụi mình không bỏ nhau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn