Bài viết

Hai người cầm băng đi đầu trong cuộc biểu tình năm 1955

Đồng Tháp19/08/2026Đào Công Minh (Xã Long Phú Thuận)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hai người cầm băng đi đầu trong cuộc biểu tình năm 1955

Ngày 2/9/1955, khoảng 1.000 người dân từ Phú Thuận, Long Thuận, Phú Lâm và Long Sơn tập trung kéo về quận Tân Châu đấu tranh đòi hiệp thương tổng tuyển cử.

Đây là một trong những cuộc đấu tranh chính trị đông người được ghi lại trong lịch sử Phú Thuận thời kỳ sau Hiệp định Giơ-ne-vơ.

Đoàn người mang cờ, băng rôn và hô vang các yêu sách. Khi đến bót Toumi, lực lượng cảnh sát tìm cách ngăn đoàn biểu tình. Xô xát xảy ra.

Ở phía trước đoàn, Trần Văn Thi và Trương Văn Hóa là những người cầm băng đi đầu. Cả hai bị cảnh sát bắn bị thương.

Nhưng sự việc không khiến đoàn biểu tình giải tán ngay.

Ngược lại, quần chúng tiếp tục đấu tranh quyết liệt. Cuối cùng, phía đối phương phải đưa hai người bị thương đi chữa trị, sau đó đoàn mới giải tán.

Điều quan trọng của sự kiện không chỉ nằm ở việc hai người bị thương.

Hình ảnh hai người cầm băng đi đầu cho thấy vị trí của họ trong đoàn biểu tình. Họ đứng ở phía trước, nơi dễ bị nhận diện và đối mặt với sự ngăn cản.

Sau cuộc biểu tình, mục tiêu tiếp xúc với đại diện Ủy hội Quốc tế đã đạt được. Nguyện vọng của nhân dân được phản ánh.

Trong biên niên lịch sử, những nhân vật như Trần Văn Thi và Trương Văn Hóa rất đáng được ghi riêng bởi họ đại diện cho những người dân trực tiếp đứng ở tuyến đầu của đấu tranh chính trị.

Không phải trận đánh nào cũng diễn ra bằng súng. Có những thời điểm, vũ khí của phong trào là số đông quần chúng, lá cờ, biểu ngữ và ý chí đòi quyền lợi chính đáng.

Trần Văn Thi và Trương Văn Hóa không được tư liệu kể nhiều về cuộc đời riêng. Nhưng sự kiện ngày 2/9/1955 đã để lại một dấu ấn cụ thể.

Hai người cầm băng đi đầu.

Hai người bị thương.

Và đoàn người phía sau vẫn tiếp tục đấu tranh.

Đó là một hình ảnh có sức gợi rất lớn khi kể về phong trào chính trị ở Phú Thuận sau năm 1954.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn