Hai người lính và mùa mưa năm ấy
Mùa mưa năm ấy đến rất sớm.
Con đường đất đỏ trở nên lầy lội. Mỗi bước chân của người lính đều nặng trĩu vì bùn đất. Những chiếc ba lô bạc màu, những đôi dép đã mòn, tất cả cùng lặng lẽ tiến về phía trước.
Trong đơn vị có hai người lính tên Nam và Bình.
Họ đến từ hai miền quê khác nhau.
Nam lớn lên bên một dòng sông. Bình sinh ra ở một vùng quê nhiều đồi núi. Trước ngày nhập ngũ, cả hai chưa từng biết nhau.
Họ gặp nhau trong một đêm mưa.
Nam đang loay hoay tìm chỗ trú thì nhìn thấy Bình ngồi một mình dưới gốc cây.
“Cậu còn chỗ không?”
Bình dịch sang một bên.
“Ngồi đi.”
Hai người chẳng nói thêm gì.
Một lúc sau, Bình lấy trong ba lô ra một củ sắn luộc đã nguội.
“Ăn không?”
Nam cười.
“Chia đôi nhé.”
Củ sắn nhỏ được bẻ làm hai.
Đó là bữa ăn đầu tiên họ chia sẻ với nhau.
Từ hôm ấy, hai người trở thành bạn.
Nam hay kể về mẹ.
Bình hay kể về người cha ở quê.
Mỗi khi có thư, họ lại đọc cho nhau nghe.
Có những hôm cả hai ngồi dưới một mái lán nhỏ, tưởng tượng về cuộc sống sau chiến tranh.
Nam nói:
“Hòa bình, tôi sẽ về quê mở một quán nhỏ.”
Bình cười:
“Còn tôi về làm ruộng. Chẳng cần gì nhiều.”
Rồi Nam hỏi:
“Thế nếu sau này chúng ta không gặp nhau nữa thì sao?”
Bình nhìn bạn.
“Thì cứ nhớ nhau là được.”
Câu nói ấy khi đó chỉ là một câu nói đùa.
Không ai nghĩ rằng nó sẽ trở thành sự thật.
Một buổi sáng, đơn vị nhận nhiệm vụ.
Trận chiến diễn ra dữ dội.
Khói lửa phủ kín khu rừng.
Giữa lúc hỗn loạn, Nam bị thương.
Bình quay lại tìm bạn.
“Nam!”
Không có tiếng trả lời.
Bình tiếp tục chạy.
Cuối cùng, anh tìm thấy Nam nằm bên một gốc cây.
Nam vẫn còn tỉnh.
Bình đỡ bạn dậy.
“Cố lên. Tôi đưa cậu về.”
Nam lắc đầu.
“Không kịp đâu.”
“Đừng nói thế.”
Nam đưa tay vào túi áo, lấy ra một mảnh giấy nhỏ.
“Cậu giữ giúp tôi.”
“Gì đây?”
“Địa chỉ nhà.”
Bình không muốn nhận.
“Cậu tự đưa về.”
Nam mỉm cười.
“Ừ. Nhưng nếu tôi không về được…”
Bình nắm chặt tay bạn.
“Cậu nhất định phải về.”
Nam nhìn lên bầu trời.
“Bình này…”
“Gì?”
“Sau này nếu c


