Hai người mẹ anh hùng
Em được bà ngoại kể cho nghe một câu chuyện chiến tranh rất đau lòng nhưng vô cùng cao đẹp. Đó là câu chuyện về hai người mẹ anh hùng Lê Thị Nghê và Lê Thị Tịch ở huyện Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam, trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Em được bà ngoại kể cho nghe một câu chuyện chiến tranh rất đau lòng nhưng vô cùng cao đẹp. Đó là câu chuyện về hai người mẹ anh hùng Lê Thị Nghê và Lê Thị Tịch ở huyện Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam, trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Sau cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân năm 1968, quân địch điên cuồng truy lùng, đánh phá khắp làng mạc, núi rừng. Các trạm phẫu thuật, lán trại của bộ đội và thương binh thuộc Sư đoàn 2 và Quân khu 5 đều bị lộ. Nhân dân trong vùng núi Lớn, núi Cổ Sưa, vườn ông Quốc phải dắt díu nhau trốn vào rừng sâu, hang đá để tránh bom đạn.
Nhiều người gồng gánh bế con chạy về phía Nam thì bị địch phục kích sát hại. Có những người trốn vào hang Hố Dù nhưng vì đói khát, bệnh tật mà lần lượt qua đời. Trong hang lúc ấy có hàng trăm thương binh, cán bộ và du kích huyện Quế Sơn đang ẩn náu, tính mạng đều như “ngàn cân treo sợi tóc”.
Giữa hoàn cảnh hiểm nghèo đó, có một em bé tên là Thuận, con của vợ chồng ông bà Hữu, mới chưa đầy mười tháng tuổi. Vì quá đói và khát, em bé khóc không ngừng. Tiếng khóc vang vọng trong hang núi có thể khiến quân địch phát hiện, xông vào bắn giết tất cả mọi người.
Mọi người trong hang thay nhau dỗ dành, nhưng cơn đói khiến em bé càng khóc lớn hơn. Trước tình thế nguy cấp, mọi người đau đớn động viên ông bà Hữu phải lựa chọn để bảo toàn tính mạng cho tập thể. Vợ chồng ông bà ôm con, nước mắt chan hòa, tim như vỡ ra từng mảnh.
Cuối cùng, trong nỗi đau tột cùng, ông bà đã hy sinh đứa con ruột thịt của mình để giữ bí mật cho hang Hố Dù, cứu sống hàng trăm thương binh và cán bộ cách mạng. Việc làm ấy diễn ra trước sự chứng kiến của các đồng chí và bà con trong hang, ai cũng lặng người vì xót xa và kính phục.
Câu chuyện về hai bà mẹ Lê Thị Nghê và Lê Thị Tịch cùng những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh đã cho em hiểu rằng: có những sự hy sinh không lời nào kể hết. Đó là tình yêu nước lớn hơn cả nỗi đau mất con, là tấm lòng người mẹ sẵn sàng hiến dâng tất cả cho Tổ quốc.
Em mong rằng, những người mẹ anh hùng ấy sẽ mãi được Đảng, Nhà nước và nhân dân ghi nhớ, để thế hệ chúng em hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả của cha ông.


