Mẹ Việt Nam Anh hùng

Hai Tiếng Hòa Bình Nhìn Từ Cuộc Đời Của Mẹ Thứ

Đà Nẵng25/08/2026Hồ Quang (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh UBND tỉnh Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hai Tiếng Hòa Bình Nhìn Từ Cuộc Đời Của Mẹ Thứ

Hòa bình ngày hôm nay đối với thế hệ trẻ là một điều gì đó thật hiển nhiên và bình dị như hơi thở, như khí trời. Nhưng đối với những người đã từng đi qua những năm tháng bom đạn, hai tiếng "hòa bình" lại mang một sức nặng thiêng liêng, được đánh đổi bằng cả cuộc đời, bằng nước mắt và những sự hy sinh vô bờ bến. Và có lẽ, không một ai hiểu thấu và cảm nhận sâu sắc cái giá của hai tiếng ấy hơn Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ đã gửi trọn cả gia đình mình cho non sông.

Thước đo khốc liệt của chiến tranh và cái giá của bình yên

Để hiểu được giá trị của hòa bình, người ta thường nhìn vào những mất mát của chiến tranh. Cuộc đời của Mẹ Thứ kéo dài hơn một thế kỷ (107 tuổi), nhưng phần lớn những năm tháng thanh xuân và trung niên của mẹ lại chìm trong bóng tối của những cuộc chia ly và chờ đợi khắc khoải. Trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, mẹ đã nén nỗi đau vào lòng để lần lượt tiễn chồng, chín người con trai, một người con rể và hai người cháu ngoại ra trận.

Mỗi một người ra đi là một lần mẹ gửi gắm niềm hy vọng, nhưng chiến tranh tàn khốc đã không cho các con trở về bên mẹ. Mười hai người thân yêu của mẹ đã ngã xuống trên các chiến trường. Nỗi đau ấy không thể đo đếm bằng bất kỳ ngôn từ nào. Mỗi tấm giấy báo tử gửi về là một nhát dao khía vào lòng mẹ, nhưng mẹ vẫn phải gượng đứng dậy để tiếp tục là chỗ dựa cho những người con khác tiếp bước lên đường. Cái giá của ngày độc lập, của một đất nước lặng tiếng súng, chính là những giọt nước mắt lặng thầm chảy ngược vào trong suốt cả cuộc đời người mẹ Quảng Nam.

Khát vọng bình dị từ những căn hầm bí mật

Sự hy sinh của Mẹ Thứ không chỉ dừng lại ở việc hiến dâng những người ruột thịt. Ngay giữa vùng đất Điện Bàn bị càn quét liên miên, mẹ vẫn kiên cường đào hầm nuôi giấu cán bộ, du kích ngay trong vườn nhà. Dưới lòng đất tối tăm, lạnh lẽo, những căn hầm bí mật của mẹ đã che chở cho biết bao chiến sĩ cách mạng. Ban ngày mẹ lam lũ trên ruộng đồng, ban đêm mẹ lại canh chừng, tiếp tế cơm nước cho bộ đội.

Khát vọng lớn nhất của mẹ và những người mẹ ở hậu phương lúc bấy giờ thật bình dị: Đất nước độc lập để các con được trở về, để gia đình được sum vầy bên mâm cơm ấm cúng, để tiếng cười trẻ thơ được vang lên dưới những mái nhà không còn bóng giặc. Nhưng để có được sự bình dị ấy, cả một thế hệ đã phải hy sinh tất cả những gì riêng tư nhất của mình.

Trách nhiệm của hôm nay trước di sản của người đi trước

Mẹ Thứ đã đi xa, nhưng hình ảnh của mẹ đã hóa thân thành Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng vĩ đại tại Quảng Nam. Tượng đài ấy không chỉ để vinh danh một cá nhân, mà là sự tri ân sâu sắc của cả dân tộc dành cho những người mẹ Việt Nam – những người đã lặng lẽ làm bệ đỡ cho lịch sử, dùng tình thương và sự kiên trung để giữ vững ngọn lửa cách mạng.

Nhìn vào cuộc đời của mẹ, thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng, hòa bình không phải là một món quà ngẫu nhiên của thời gian. Mỗi nhành cây, ngọn cỏ, mỗi tấc đất thanh bình mà chúng ta đang sống đều thấm đẫm mồ hôi và xương máu của cha ông, thấm đẫm những giọt nước mắt khô cạn của những người mẹ anh hùng. Trách nhiệm của thế hệ hôm nay là phải biết nâng niu, giữ gìn nền hòa bình ấy, biến lòng biết ơn thành hành động dựng xây quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh và phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn