"Hầm bí mật dưới gầm chạn" và lòng mẹ Việt Nam
Cuộc chiến của mẹ không có tiếng súng, nhưng là cuộc đấu trí căng thẳng từng giờ, từng phút với quân thù. Ngôi nhà tranh của mẹ ở Củ Chi có một bí mật mà chỉ mẹ và các chú cán bộ biết: Một căn hầm nằm ngay dưới gầm chạn bát đĩa. Suốt mười năm ròng, mẹ vừa đi cấy, đi cày, vừa làm tai mắt cho cách mạng. Mỗi khi có động, mẹ lại giả vờ ra sân quét rác, gõ chổi tre vào cột nhà theo nhịp để báo hiệu cho các chú dưới hầm nằm im.
Bà nhớ nhất trận càn năm 1969, giặc đổ quân xuống xóm, chúng nghi ngờ nhà mẹ có người trốn dưới đất. Một tên lính cầm lê đâm xuống những kẽ hở giữa các tấm ván. Lưỡi lê sắc lẹm đâm trúng vai chú cán bộ đang nấp phía dưới, máu thấm lên khe ván. Tim mẹ như thắt lại, nhưng mẹ vẫn thản nhiên bế đứa cháu nội đang khóc, miệng mắng át đi: "Mấy ông làm gì mà lục tung nhà tôi thế, chỉ có mấy con gà con vịt thôi!".
Khi giặc đi rồi, mẹ dỡ ván hầm, thấy các chú vẫn nghiến răng chịu đau không một tiếng động để bảo vệ bí mật của Đảng, mẹ vừa băng bó vừa khóc. Các chú bảo: "Mẹ đừng khóc, mẹ cứu được tụi con là cứu được cả đơn vị". Những người mẹ Việt Nam ngày ấy là như thế, lưng mẹ còng xuống không chỉ vì gánh nặng lo toan, mà vì mẹ đang gánh cả giang sơn trên vai mình bằng sự kiên trung, nhẫn nại.



