Hàm Rồng - Bản anh hùng ca bất tử của ý chí và lòng yêu nước Việt Nam.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắc đến những ngày đầu tháng Tư năm 1965, ký ức về bom, đạn và lòng quả cảm của nhân dân Thanh Hóa vẫn còn nguyên vẹn trong lời kể của những người từng đi qua thời hoa lửa. Trong một buổi nói chuyện truyền thống, em đã được nghe ông - một cựu dân quân tự vệ từng tham gia bảo vệ khu vực Hàm Rồng - kể lại một câu chuyện về hai ngày lịch sử không thể nào quên của quê hương. Ông kể rằng vào ngày 2/4/1965, bầu không khí ở khu vực Hàm Rồng trở nên đ
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắc đến những ngày
đầu tháng Tư năm 1965, ký ức về bom, đạn và lòng quả cảm của nhân dân Thanh
Hóa vẫn còn nguyên vẹn trong lời kể của những người từng đi qua thời hoa lửa.
Trong một buổi nói chuyện truyền thống, em đã được nghe ông - một cựu dân
quân tự vệ từng tham gia bảo vệ khu vực Hàm Rồng - kể lại một câu chuyện về hai
ngày lịch sử không thể nào quên của quê hương.
Ông kể rằng vào ngày 2/4/1965, bầu không khí ở khu vực Hàm Rồng trở nên
đặc biệt căng thẳng. Bộ Tổng Tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam đã thông báo
Địch sẽ đánh lớn vào Hàm Rồng trong ngày 3/4, đồng thời nhấn mạnh mệnh lệnh
chiến đấu: "Phải đánh thắng, đánh trúng, bắn rơi tại chỗ nhiều máy bay địch, bảo
vệ mục tiêu, tiết kiệm đạn dược". Lời chỉ đạo ấy trở thành mệnh lệnh từ trái tim,
được truyền đi khắp các trận địa. Ngay trong đêm, tất cả các lực lượng bộ đội chủ
lực, bộ đội địa phương và dân quân tự vệ tại Hàm Rồng - Nam Ngạn cùng các khu
vực trọng điểm khác đều bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất.
Ông nhớ rất rõ hình ảnh từng tổ, từng tiểu đội lặng lẽ gia cố công sự, kiểm
tra vũ khí, luyện tập lại phương án tác chiến trong ánh đèn dầu lờ mờ. Dù ai cũng
hiểu phía trước là một trận đánh vô cùng ác liệt, nhưng không một ai nao núng. Tất
cả đều bình tĩnh, tự tin, mang trong mình niềm tin sắt đá rằng: Hàm Rồng nhất
định phải được bảo vệ bằng mọi giá."
Đúng 8 giờ 45 phút sáng ngày 3/4/1965, Không quân Mỹ bắt đầu mở cuộc
tập kích lớn. Hàng loạt máy bay phản lực ném bom từ đất liền, hạm đội tàu sân bay
trên biển Đông từ 100 lần tốp máy bay hiện đại nhất đánh phá dữ dội liên tục suốt
ba giờ đồng hồ. Bầu trời như bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của động cơ, mặt đất rung
chuyển trước những tiếng nổ chát chúa của bom đạn. Ống "bê tông", khói bụi mù
mịt che kín cả mặt trời, nhưng từ trong các hầm địa đạo, quân dân Thanh Hóa vẫn
kiên cường bám trụ từng khẩu súng, từng trận địa. Bằng mọi giá phải giữ vững
"mạch máu" giao thông quan trọng này. Không gian lúc này chỉ còn tiếng súng
đánh trả quyết liệt của quân ta hòa cùng tiếng bom đạn của kẻ thù.
Không dừng lại ở đấy. Sáng ngày 4/4/1965, địch lại tiếp tục tăng cường với
cường độ khốc liệt hơn. Cứ10 phút sau, máy bay Mỹ lại tổ chức một đợt công kích
mới. Từng tốp máy bay từ nhiều hướng bao tới như những con thiêu thân, liên tục
cắt bom, bắn phá quyết tâm xóa sổ cầu Hàm Rồng.Tốp này bị bắn rơi, ngay lập tức
có tốp khác lên thay thế . Bầu trời Hàm Rồng vang rền tiếng bom đạn không ngớt.
tưởng chừng không còn nghe một khoảng lặng nào.Những cột khói đen kịt bốc lên
cao vút, nhưng chúng không thể làm lung lay ý chí của những con người nơi đây.
Mặc cho lửa đạn, quân và dân Thanh Hóa vẫn kiên cường bám trụ, vừa đánh địch
vừa khẩn trương sửa đường, thông cầu. Hình ảnh những người dân, từ cụ già đến
em nhỏ, hăng hái tiếp đạn, cứu thương đã trở thành biểu tượng rực rỡ của lòng yêu
nước và ý chí quật cường.
Trong hoàn cảnh ấy, ông nói rằng: Điều khiến ông nhớ mãi rằng: không chỉ
là bom đạn, mà là ý chí thép của con người. Mặc cho vũ khí hiện đại tối tân của
địch, quân và dân Thanh Hóa vẫn chiến đấu bằng cách đánh thông minh, táo bạo,
linh hoạt và đầy sáng tạo, quyết tâm giữ vững mục tiêu chiến đấu. Những loại máy
bay hiện đại mang những cái tên như: “Thần Sấm”, “Con Ma”, “Giặc Nhà Trời”,
“Kẻ đột nhập”, “Pháo đài bay” lần lượt bị bắn rơi ngay trên bầu trời quê hương.
Kết thúc hai ngày 3 và 4/4/1965, quân và dân Thanh Hóa đã lập nên chiến công
vang dội, bắn rơi 47 máy bay Mỹ, riêng khu vực Hàm Rồng bắn rơi 31 chiếc.
Trước thất bại nặng nề ấy, Không lực Hoa Kỳ buộc phải cay đắng thừa nhận: “Đó
là hai ngày đen tối của Không lực Hoa Kỳ”.
Kể đến đây, ông lặng đi một lúc lâu rồi nói: “Chúng tôi chiến đấu không
phải để ghi công, mà để giữ cho đất nước được sống”. Em nghe xong mà lòng
nghẹn lại. Em hiểu rằng, chiến thắng Hàm Rồng không chỉ là chiến thắng của vũ
khí hay chiến thắng mà là Chiến thắng của lòng yêu nước, của sự lãnh đạo sáng
suốt của Đảng, của tinh thần Đại đoàn kết toàn dân và Nghệ thuật chiến tranh nhân
dân Việt Nam.
Trận chiến Hàm Rồng những ngày đầu tháng 4 năm 1965 đã kết thúc với
thắng lợi vẻ vang của quân và dân ta. 47 chiếc máy bay hiện đại của Mỹ đã bị bắn
rơi trên bầu trời Thanh Hóa. Cầu Hàm Rồng vẫn hiên ngang đứng vững như một
biểu tượng của sức mạnh và ý chí không bao giờ khuất phục. Chiến thắng này
không chỉ có ý nghĩa về mặt quân sự mà còn là nguồn cổ vũ to lớn cho quân dân cả
nước trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Nghe xong câu chuyện, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Em hiểu
rằng, để có được độc lập, tự do như ngày hôm nay, cha ông ta đã phải đánh đổi
bằng biết bao máu xương và nước mắt. Chiến thắng Hàm Rồng mãi mãi là một
mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc
Dù 60 năm trôi qua, nhưng chiến thắng Hàm Rồng vẫn mãi là bản anh hùng
ca bất tử của quê hương Thanh Hóa. Đó là bài học sâu sắc về niềm tin, về ý chí, về
khát vọng hòa bình, độc lập, tự do và thống nhất đất nước. Nghe câu chuyện thời
hoa lửa ấy, em càng thêm trân trọng cuộc sống bình yên hôm nay và tự nhủ phải
học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những hy sinh lớn lao của các thế hệ
cha anh đã làm nên lịch sử vẻ vang cho quê hương, cho Tổ quốc."



