Hàm Rồng trong lửa – Chuyện người Đội trưởng không lùi bước
Những năm tháng chiến tranh, Hàm Rồng không chỉ là một địa danh, mà là nơi lửa đạn dội xuống ngày đêm, nơi từng tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi, máu và ý chí con người. Giữa khung cảnh ấy, hình ảnh Anh hùng Trịnh Xuân Bái – Đội trưởng Đội TNXP 25 – vẫn luôn in đậm như một điểm tựa vững vàng cho đồng đội.
Một buổi chiều, khi tiếng còi báo động vừa dứt, bầu trời chưa kịp yên tĩnh thì những tốp máy bay lại ập đến. Bom trút xuống dồn dập, mặt đường bị xé toạc, đất đá tung mù mịt. Sau mỗi đợt oanh tạc, Hàm Rồng lại hiện lên với những hố bom chằng chịt, giao thông tê liệt.
Giữa khói bụi còn chưa tan, ông Bái đã có mặt. Không chờ lệnh, không chần chừ, ông hô lớn, giọng dứt khoát: “Nhanh lên, thông đường ngay trong đêm!”. Những thanh niên xung phong lập tức tỏa ra, người cuốc đất, người san đá, người điều tiết từng chuyến xe đang nối dài phía sau.
Có những đêm, bom vừa dứt, ánh đèn pin le lói soi từng nhát cuốc. Mồ hôi hòa với bùn đất, tiếng máy bay vẫn văng vẳng trên đầu, nhưng không ai rời vị trí. Ông Bái luôn đi đầu, trực tiếp xuống những điểm nguy hiểm nhất. Đồng đội vẫn nhớ mãi hình ảnh người Đội trưởng áo sẫm màu bụi đất, giọng khàn đi vì hô lệnh, nhưng ánh mắt thì luôn sáng và vững vàng.
Có lần, một quả bom chưa nổ nằm ngay giữa tuyến đường. Không khí căng như dây đàn. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, hậu quả sẽ không thể lường trước. Ông bình tĩnh quan sát, nhanh chóng chỉ đạo khoanh vùng, phân công lực lượng xử lý. Khi mọi người còn thoáng do dự, ông đã tiến lên trước, vừa làm vừa động viên: “Bình tĩnh, làm đúng quy trình, rồi sẽ qua!”. Sự điềm tĩnh của ông khiến cả đơn vị thêm vững tin.
Những ngày như thế nối tiếp nhau – bom rơi, đường hỏng, rồi lại được vá, được nối liền. Dòng xe vẫn lăn bánh qua Hàm Rồng, mang theo hàng hóa, vũ khí chi viện cho miền Nam. Ít ai biết rằng, phía sau sự thông suốt ấy là biết bao đêm trắng, bao lần đối mặt với cái chết của những người thanh niên xung phong.
Trong ký ức của đồng đội, ông Trịnh Xuân Bái không chỉ là người chỉ huy, mà còn là người anh, người truyền lửa. Ông ít nói về khó khăn, chỉ luôn nhắc: “Còn đường là còn nhiệm vụ”. Chính câu nói giản dị ấy đã trở thành niềm tin để cả đơn vị bám trụ giữa “tọa độ lửa”.
Chiến tranh lùi xa, Hàm Rồng hôm nay đã yên bình. Nhưng câu chuyện về người Đội trưởng năm xưa vẫn còn đó – như một ngọn lửa âm ỉ cháy, nhắc nhớ về một thời hoa lửa, nơi con người đã sống, chiến đấu và không bao giờ lùi bước vì Tổ quốc.



