Hàng cây không biển tên
Con đường vào trường tiểu học mỗi mùa hè đều nắng gắt.
Một sáng Chủ nhật, Đoàn xã tổ chức trồng cây.
Không có băng rôn.
Không có lễ phát động.
Chỉ có những chiếc cuốc, những cây giống và vài bình nước.
Trong nhóm có Vy, sinh viên năm nhất vừa nghỉ hè về quê.
Sau khi trồng xong, một bạn đề nghị gắn bảng ghi tên từng người.
Bí thư Đoàn lắc đầu.
– Nếu mai này các em nhỏ ngồi dưới bóng mát, điều quan trọng không phải là biết ai trồng.
Mà là có bóng cây để che nắng.
Mười năm sau, Vy trở về quê công tác.
Con đường ngày nào đã thành một hàng cây xanh rợp.
Giờ tan học, lũ trẻ ngồi đọc sách dưới gốc cây.
Không em nào biết ai đã trồng chúng.
Vy đưa tay chạm vào lớp vỏ cây xù xì.
Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra có những việc tốt đẹp không cần ký tên.
Chỉ cần được lớn lên cùng thời gian.



