Bài viết

Hàng cây trước cổng trường

Quảng Trị25/05/2026Xã Đoàn Sen Ngư (Xã Đoàn Sen Ngư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi sáng mùa thu, Nguyễn Phú Trọng đến thăm một trường học nhỏ ở vùng ven biển miền Trung. Ngôi trường nằm cạnh con đường đầy cát trắng, xung quanh là những hàng phi lao nghiêng mình trước gió biển. Dù cơ sở vật chất còn đơn sơ, tiếng học sinh đọc bài vẫn vang lên rộn rã khắp sân trường.

Khi bước vào cổng, Tổng Bí thư chậm rãi quan sát khắp khuôn viên. Ông thấy sân trường khá rộng nhưng nắng chiếu gay gắt, chỉ có vài cây nhỏ chưa đủ tạo bóng mát. Giờ ra chơi, nhiều học sinh phải đứng nép dưới mái hiên vì sân quá nóng.

Ông quay sang hỏi thầy hiệu trưởng:

— Trường mình chưa trồng thêm cây xanh sao thầy?

Thầy hiệu trưởng hơi ngại ngùng:

— Dạ thưa bác, trường ở gần biển nên đất cát khó trồng cây. Kinh phí của trường cũng còn hạn chế ạ.

Nghe vậy, ông gật đầu rồi bước đến gần nhóm học sinh đang đứng dưới hiên lớp học.

— Các cháu có thích sân trường có nhiều bóng cây không?

Một em học sinh nhanh nhảu đáp:

— Dạ thích lắm ạ! Có cây thì giờ ra chơi tụi cháu được ngồi đọc sách với chơi trò chơi ngoài sân.

Ông mỉm cười hiền hậu:

— Vậy thì phải cố gắng trồng thật nhiều cây nhé.

Sau buổi tham quan lớp học, Tổng Bí thư dành thời gian trò chuyện với giáo viên và cán bộ địa phương. Ông nhấn mạnh:

— Trường học không chỉ cần lớp học tốt mà còn cần môi trường xanh, sạch, đẹp để các cháu phát triển toàn diện.

Rồi ông chậm rãi nói thêm:

— Trồng cây hôm nay là nghĩ cho thế hệ mai sau.

Câu nói ấy khiến nhiều người suy nghĩ rất lâu.

Trước khi ra về, ông đề nghị địa phương phối hợp với nhà trường phát động phong trào trồng cây trong học sinh và phụ huynh. Ông còn dặn:

— Không cần cây quý hiếm đâu, chỉ cần những loại cây phù hợp với đất và có bóng mát cho học sinh là tốt rồi.

Ít ngày sau chuyến thăm ấy, nhà trường bắt đầu phát động “Ngày hội trồng cây xanh”. Giáo viên, học sinh và cả phụ huynh cùng tham gia. Người mang cây bàng, người mang cây phượng, có người còn mang cả cây bằng lăng từ nhà đến tặng trường.

Hôm trồng cây, sân trường đông vui như một ngày hội. Những chiếc xẻng nhỏ chuyền tay nhau, tiếng cười nói vang lên khắp nơi. Các em học sinh háo hức tự tay vun đất và tưới nước cho cây của lớp mình.

Một cậu học sinh lớp 4 vừa tưới cây vừa hỏi cô giáo:

— Bao giờ cây mới lớn hả cô?

Cô giáo mỉm cười:

— Nếu chăm sóc tốt, vài năm nữa cây sẽ che bóng mát cho các em nhỏ sau này.

Cậu bé ngẫm nghĩ rồi nói:

— Vậy tụi con phải chăm cây thật tốt để các em sau có chỗ chơi ạ.

Nghe câu nói ấy, cô giáo thấy lòng mình ấm áp.

Thời gian trôi qua, những cây nhỏ ngày nào dần lớn lên. Sân trường giờ đã có bóng mát xanh rì. Mỗi giờ ra chơi, học sinh tụ tập đọc sách, trò chuyện và vui đùa dưới những tán cây.

Nhiều năm sau, khi trở lại thăm trường, Tổng Bí thư đứng lặng nhìn hàng cây cao lớn trước cổng trường. Gió biển thổi nhẹ làm lá cây xào xạc.

Thầy hiệu trưởng xúc động nói:

— Nhờ lời dặn của bác năm ấy mà trường có được khuôn viên xanh đẹp như hôm nay.

Ông mỉm cười:

— Cây lớn lên cũng giống như các cháu học sinh vậy, cần được chăm sóc bằng sự kiên trì và yêu thương.

Lúc ấy, một nhóm học sinh chạy ngang qua sân trường, tiếng cười trong trẻo vang lên dưới bóng cây xanh mát.

Nhìn khung cảnh ấy, ai cũng cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc của việc làm tưởng chừng nhỏ bé năm nào.

Câu chuyện về hàng cây trước cổng trường không chỉ nói về việc trồng cây, mà còn nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm với tương lai. Những điều tốt đẹp hôm nay có thể trở thành món quà quý giá cho thế hệ mai sau.

Bởi đôi khi, gieo một mầm cây cũng chính là gieo một niềm hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hàng cây trước cổng trường | Câu chuyện thời hoa lửa