HÀNH QUÂN KHÔNG TIẾNG SÚNG NHƯNG ĐẦY MÁU
Không có tiếng súng nổ trực diện, nhưng mỗi chuyến hành quân trên Trường Sơn vẫn đầy máu và mất mát – nơi người lính ngã xuống trong thầm lặng, để con đường chi viện không bao giờ bị đứt đoạn.
Nhiều người nghĩ rằng chiến tranh chỉ thật sự bắt đầu khi có tiếng súng.
Nhưng với chúng tôi, hành quân Trường Sơn không tiếng súng cũng đầy máu.
Đó là một chuyến đi tưởng như bình thường. Không có giao tranh. Không có lệnh nổ súng. Chỉ là đưa hàng và lực lượng vượt qua một đoạn trọng điểm vừa bị đánh phá.
Bom đã rơi trước đó vài giờ. Đất đá còn nóng. Cây cối gãy đổ ngổn ngang. Con đường mòn gần như bị xóa sổ, chỉ còn lại những hố bom nối tiếp nhau. Chúng tôi buộc phải đi ngay trong đêm để tránh bị phát hiện.
Đi được một quãng thì tai nạn xảy ra.
Một đồng chí đi đầu trượt chân, rơi xuống một hố bom ngập nước. Khi chúng tôi kéo được anh lên, chân anh đã bị một mảnh kim loại cứa sâu. Máu chảy ra hòa vào nước bùn, đỏ thẫm trong ánh đèn pin.
Không có tiếng súng.
Chỉ có máu.
Chúng tôi băng bó tạm, cố gắng cầm máu. Nhưng anh mất nhiều sức. Đường còn xa, cáng không có. Cuối cùng, hai người thay nhau dìu anh đi. Mỗi bước là một lần anh nghiến răng chịu đau.
Đến gần sáng, anh kiệt sức. Anh nhìn tiểu đội trưởng, nói rất khẽ:
“Đừng vì tôi mà chậm đường.”
Không ai trả lời. Nhưng sau đó, khi anh không còn đi tiếp được nữa, chúng tôi buộc phải để lại một tổ nhỏ chăm sóc, còn đội hình chính tiếp tục hành quân. Quyết định ấy nặng nề hơn bất kỳ loạt bom nào.
Chúng tôi đi tiếp trong im lặng. Không ai nói, nhưng ai cũng hiểu: có những hy sinh không cần tiếng súng để trở nên đau đớn.
Sau này, tôi mới biết anh không qua khỏi vì mất máu và nhiễm trùng. Anh ngã xuống không phải trong một trận đánh, mà trong một chuyến hành quân lặng lẽ.
Mỗi lần nhớ lại, tôi càng thấm thía: trên Trường Sơn, máu đã đổ không chỉ nơi chiến hào, mà còn trên từng bước chân hành quân. Và chính những hy sinh âm thầm ấy đã giữ cho con đường chi viện không bao giờ tắt.



