Hành quân thần tốc
Tháng ba năm ấy, tôi là chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ binh tham gia chiến dịch tiến về giải phóng miền Nam. Sau khi Buôn Ma Thuột được giải phóng, không khí trong toàn đơn vị khác hẳn mọi ngày. Chúng tôi hiểu rằng thời cơ lớn của dân tộc đã đến.

Tháng ba năm ấy, tôi là chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ binh tham gia chiến dịch tiến về giải phóng miền Nam. Sau khi Buôn Ma Thuột được giải phóng, không khí trong toàn đơn vị khác hẳn mọi ngày. Chúng tôi hiểu rằng thời cơ lớn của dân tộc đã đến.
Một buổi chiều, cán bộ trung đoàn tập hợp toàn đơn vị dưới tán rừng. Đồng chí đọc mệnh lệnh của Bộ Chỉ huy. Giọng anh vang lên giữa rừng già:
“Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa; tranh thủ từng giờ, từng phút, xốc tới mặt trận, giải phóng miền Nam!”
Nghe những lời ấy, tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như nghe rõ trong lồng ngực. Chúng tôi siết chặt ba lô, kiểm tra lại võng, bi đông nước và bước vào cuộc hành quân mà suốt đời tôi không thể quên.
Đường Trường Sơn mùa ấy không còn yên tĩnh. Từng đoàn xe, từng đơn vị nối nhau như dòng thác đổ về phương Nam. Ban ngày nắng như đổ lửa, mặt đường bụi đỏ phủ kín tóc tai, quần áo. Ban đêm chúng tôi đi dưới ánh trăng mờ, chỉ nghe tiếng chân người và tiếng lá rừng xào xạc.
Có ngày đơn vị hành quân hơn ba mươi cây số. Nhiều đồng chí chân phồng rộp, máu thấm cả dép cao su. Nhưng không ai xin ở lại. Mỗi khi có người chậm lại, đồng đội lập tức đỡ ba lô, kéo tay nhau đi tiếp.
Tôi nhớ nhất một đêm vượt đèo. Mưa bất ngờ trút xuống, đường đất hóa thành bùn nhão. Xe pháo phía sau vẫn phải tiến. Chúng tôi đứng hai bên đường, lấy vai đẩy từng chiếc xe vượt dốc. Bùn ngập đến mắt cá chân, quần áo ướt sũng, nhưng khi chiếc xe cuối cùng lên được đỉnh đèo, cả đơn vị reo lên như vừa thắng một trận lớn.
Dọc đường hành quân, nhân dân các vùng giải phóng mang cho chúng tôi nước chè xanh, sắn luộc, có nơi chỉ là nắm cơm nóng gói trong lá chuối. Một bà mẹ già nắm tay tôi nói:
— Các con đi nhanh nhé, Sài Gòn đang chờ.
Câu nói ấy theo tôi suốt chặng đường còn lại.
Khi tiến vào miền Đông Nam Bộ, tốc độ hành quân càng gấp gáp. Chúng tôi gần như không phân biệt ngày hay đêm nữa. Nghỉ ven đường vài chục phút rồi lại lên đường. Ai cũng hiểu rằng từng giờ, từng phút đều quý giá.
Sáng 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin các cánh quân đã tiến vào trung tâm Sài Gòn, cả đơn vị lặng người đi vài giây rồi òa lên trong nước mắt. Tôi nhớ mình đã ngồi xuống vệ đường, nhìn lá cờ giải phóng bay trong gió mà không nói nên lời.
Cuộc hành quân thần tốc ấy không chỉ là sự di chuyển của quân đội. Đó là cuộc chạy đua với thời gian của cả dân tộc sau hơn ba mươi năm chiến tranh. Chúng tôi đi bằng sức trẻ, bằng lòng tin và bằng khát vọng đất nước được hòa bình, thống nhất.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại trên dọc đường Trường Sơn, nhiều người không kịp nhìn thấy ngày toàn thắng. Mỗi lần kể cho con cháu nghe, tôi luôn nói:
Điều kỳ diệu nhất của mùa xuân 1975 không chỉ là chiến thắng, mà là ý chí của con người Việt Nam khi cả dân tộc cùng bước về một hướng.
Và trong ký ức của tôi, tiếng chân của cuộc hành quân thần tốc năm ấy vẫn còn vang mãi, như nhịp đập không bao giờ tắt của mùa xuân đại thắng.



