Cựu chiến binh

HÀNH QUÂN THẦN TỐC VỀ HƯỚNG SÀI GÒN

Câu chuyện tái hiện cuộc hành quân thần tốc của bộ đội ta sau thắng lợi Tây Nguyên, nơi người lính Phạm Thanh Tịnh cùng đồng đội vượt qua mọi gian khổ, chạy đua với thời gian để tiến về Sài Gòn – trung tâm đầu não cuối cùng của chính quyền Sài Gòn.

Hưng Yên09/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau chiến thắng Buôn Ma Thuột và sự tan rã nhanh chóng của tuyến phòng thủ Tây Nguyên, không khí trong đơn vị Phạm Thanh Tịnh trở nên khẩn trương chưa từng thấy. Những mệnh lệnh được truyền xuống dồn dập, ngắn gọn, dứt khoát. Tất cả đều hiểu: thời cơ chiến lược đã đến, và nhiệm vụ của người lính lúc này là tiến nhanh nhất có thể về hướng Sài Gòn.

Cuộc hành quân bắt đầu trong nhịp độ gấp gáp. Không còn những khoảng nghỉ dài, không còn những ngày dừng quân củng cố như trước. Đội hình nối dài trên những con đường đất đỏ, xuyên qua rừng cao su, băng qua làng mạc vừa được giải phóng. Mỗi người lính đều mang trên vai ba lô nặng trĩu, súng đạn đầy đủ, nhưng trong lòng lại nhẹ hơn bao giờ hết bởi niềm tin chiến thắng đang ở rất gần.

Phạm Thanh Tịnh nhớ rất rõ cảm giác của những ngày hành quân ấy. Đó là sự mệt mỏi tột độ của thể xác, nhưng tinh thần thì luôn căng tràn. Có những ngày, đơn vị hành quân liên tục từ đêm đến sáng, từ sáng sang chiều, chân phồng rộp, áo quần sờn rách vì cọ xát. Nhưng không ai kêu than. Mỗi khi mệt lả, chỉ cần nghe hai chữ “Sài Gòn”, mọi người lại gắng gượng đứng dậy, bước tiếp.

Trên đường hành quân, bộ đội ta đi qua nhiều vùng vừa được giải phóng. Người dân hai bên đường ùa ra đón, mang theo nước uống, khoai sắn, trái cây, có khi chỉ là nụ cười và cái nắm tay run run vì xúc động. Có những bà mẹ nắm tay người lính mà nước mắt lăn dài, miệng không ngừng nói: “Ráng lên con, giải phóng Sài Gòn rồi về với dân.” Những hình ảnh ấy trở thành nguồn động viên lớn lao, tiếp thêm sức mạnh cho từng bước chân.

Hành quân thần tốc cũng đồng nghĩa với nguy hiểm luôn rình rập. Địch tuy đang tan rã nhưng vẫn còn nhiều ổ đề kháng, nhiều toán tàn quân liều lĩnh chống trả. Có lúc, đội hình vừa hành quân vừa sẵn sàng chiến đấu. Tiếng súng nổ bất ngờ bên đường, cả đơn vị lập tức triển khai đội hình, xử lý nhanh rồi lại tiếp tục tiến lên, không để chậm nhịp chung.

Phạm Thanh Tịnh khi ấy đã là một người lính dày dạn sau nhiều trận đánh. Ông hiểu rằng tốc độ chính là yếu tố quyết định. Mỗi giờ chậm trễ là cho địch thêm thời gian củng cố, mỗi bước tiến nhanh là rút ngắn con đường đến hòa bình. Ý thức ấy khiến ông luôn tự nhắc mình và đồng đội phải giữ vững đội hình, giữ vững kỷ luật, dù trong hoàn cảnh nào.

Có những đêm, đơn vị dừng chân chớp nhoáng bên rừng cao su hay ven đường quốc lộ. Không mắc võng, không đốt lửa, mỗi người chỉ kịp ngả lưng vài chục phút rồi lại lên đường. Giấc ngủ đến chớp nhoáng nhưng đủ để hồi sức. Trong những khoảnh khắc hiếm hoi ấy, Phạm Thanh Tịnh thường nghĩ đến ngày toàn thắng. Ông hình dung cảnh đất nước yên bình, không còn tiếng bom rơi, không còn cảnh chia ly.

Trên đường tiến về Sài Gòn, tin chiến thắng từ các hướng khác liên tục truyền về: Huế được giải phóng, Đà Nẵng được giải phóng. Mỗi bản tin như một luồng điện chạy khắp đội hình. Người lính hiểu rằng, vòng vây đang siết chặt, và ngày kết thúc chiến tranh đang đến rất gần.

Càng tiến sâu về phía Nam, nhịp độ hành quân càng dồn dập. Đường sá đông đúc hơn, dấu vết chiến tranh hiện rõ hơn. Những cây cầu bị phá, những đoạn đường hư hỏng buộc đơn vị phải khắc phục nhanh chóng để không làm gián đoạn đội hình. Trong những lúc ấy, tinh thần chủ động, sáng tạo của bộ đội được phát huy tối đa.

Phạm Thanh Tịnh nhớ mãi cảm giác khi đơn vị nhận được mệnh lệnh mới: tiếp tục tiến công, phối hợp với các cánh quân khác, sẵn sàng cho trận đánh quyết định. Ông hiểu rằng cuộc hành quân thần tốc này không chỉ là di chuyển về không gian, mà là hành trình đi đến một bước ngoặt lịch sử của dân tộc.

Nhiều năm sau, khi kể lại cho thế hệ trẻ, ông vẫn nhấn mạnh: Chưa bao giờ trong đời tôi thấy thời gian quý giá như những ngày hành quân về Sài Gòn. Bởi mỗi bước chân khi ấy đều mang theo hy vọng hòa bình của hàng triệu con người.

Cuộc hành quân thần tốc đã đưa người lính Phạm Thanh Tịnh và đồng đội tiến sát hơn bao giờ hết tới mục tiêu cuối cùng. Phía trước là Sài Gòn – trái tim của miền Nam – nơi lịch sử đang chờ được viết nên bằng mồ hôi, xương máu và ý chí không gì lay chuyển nổi của những người lính cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn