Cựu chiến binh

HÀNH QUÂN TRONG ĐÊM

HÀNH QUÂN TRONG ĐÊM

15/03/2026Vũ Đức Anh Tuấn3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HÀNH QUÂN TRONG ĐÊM

Tôi là Lê Văn Luận. Trong quãng đời quân ngũ của mình, tôi đã trải qua nhiều lần hành quân dài, nhưng kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi là những đêm hành quân trong rừng – khi cả đơn vị lặng lẽ bước đi giữa bóng tối.

Hôm đó, sau bữa cơm chiều, chúng tôi nhận lệnh chuẩn bị hành quân. Trời vừa sập tối, rừng núi xung quanh nhanh chóng chìm vào màn đêm. Anh em nhanh chóng thu dọn đồ đạc, buộc lại ba lô, kiểm tra súng và trang bị.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, cán bộ ra lệnh xuất phát. Đoàn quân nối thành một hàng dài lặng lẽ rời khỏi khu đóng quân. Ánh trăng mờ treo trên ngọn cây, đủ để chúng tôi nhìn thấy con đường đất nhỏ phía trước.

Đi trong đêm có cái khó riêng. Con đường rừng gồ ghề, nhiều đoạn toàn rễ cây và đá lởm chởm. Nếu không chú ý rất dễ vấp ngã. Vì thế ai cũng phải bước thật chắc, mắt luôn nhìn theo bước chân của người đi trước.

Không gian ban đêm trong rừng rất tĩnh lặng. Chỉ nghe thấy tiếng giày chạm đất, tiếng ba lô khẽ va vào nhau và thỉnh thoảng là tiếng côn trùng vang lên từ những bụi cây.

Đi được một lúc, nhịp bước của cả đơn vị dần đều hơn. Mỗi người đều giữ khoảng cách vừa phải với người phía trước để tránh gây tiếng động lớn.

Có đoạn đường dốc khá cao. Khi leo lên, tôi cảm thấy ba lô trên vai nặng hơn hẳn. Mồ hôi bắt đầu chảy dù trời đêm khá mát. Nhưng nhìn anh em xung quanh vẫn bước đều, tôi cũng cố gắng giữ nhịp theo hàng.

Thỉnh thoảng đơn vị dừng lại vài phút để nghỉ. Những lúc ấy, chúng tôi tranh thủ uống ngụm nước rồi lại tiếp tục lên đường.

Đi giữa đêm, có lúc ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao qua những tán cây rừng, tôi thấy một cảm giác rất lạ. Dù mệt nhưng trong lòng lại thấy bình yên, bởi bên cạnh mình luôn có đồng đội cùng bước.

Sau nhiều giờ hành quân, khi trời bắt đầu hửng sáng, đơn vị cũng đến điểm dừng chân mới. Ánh bình minh dần hiện ra phía chân trời, chiếu xuống khu rừng còn đẫm sương.

Chúng tôi đặt ba lô xuống, ai nấy đều thở phào sau chặng đường dài. Dù mệt nhưng nhìn lại quãng đường vừa đi qua, trong lòng ai cũng có chút tự hào.

Đối với người lính, hành quân trong đêm là điều rất quen thuộc. Nó rèn cho chúng tôi sự kiên trì, kỷ luật và tinh thần đồng đội.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại những đêm lặng lẽ bước đi dưới tán rừng cùng anh em, tôi vẫn thấy đó là một phần rất đặc biệt của cuộc đời lính mà mình đã từng trải qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn