HÀNH QUÂN TRONG MƯA BOM VÀ SỐT RÉT
Giữa Trường Sơn, người lính không chỉ đối mặt với bom đạn, mà còn chiến đấu từng ngày với bệnh tật và thiên nhiên khắc nghiệt.
Trường Sơn không cho người lính nghỉ ngơi.
Ban ngày hành quân tránh máy bay.
Ban đêm lặng lẽ mở đường.
Mưa rừng đổ xuống bất chợt, lạnh và dai dẳng. Quần áo không kịp khô. Võng ẩm, chăn ướt. Sốt rét rừng lặng lẽ bám theo từng đoàn quân như một kẻ thù vô hình.
Phạm Duy Đô từng lên cơn sốt giữa đêm. Toàn thân run bần bật, răng va vào nhau không kiểm soát được. Nhưng sáng hôm sau, vẫn phải gượng dậy lên đường. Bởi nếu dừng lại, cả đội hình sẽ chậm nhịp.
Bom đạn từ trên trời trút xuống. Có những lúc cả đoàn phải ép mình sát đất, chờ từng loạt bom đi qua. Đất đá văng tung tóe, cây rừng gãy đổ. Nhưng khi khói bụi chưa tan, đoàn quân lại đứng lên tiếp tục hành quân.
Giữa mưa bom và sốt rét, người lính học cách chịu đựng đến mức phi thường. Không phải vì họ không biết đau, mà vì đi tiếp là mệnh lệnh duy nhất.



