Hành Quân vượt Trường Sơn
Tham gia liên tục trực tiếp chiến đấu là 10 năm. Bác Nguyễn Chí Thuận hành quân vượt Trường Sơn suốt ba tháng trong bom đạn, sốt rét và nhiều mất mát.Cuối năm 1974, bác đến chiến trường B2, bổ sung về Tây Ninh, bặt tin gia đình.Giữa gian khổ, tinh thần người lính vẫn kiên cường, được đồng đội dìu dắt, tiếp tục chiến đấu.
Sau buổi xuất quân trong mưa ngày mùng 10 tháng 9 năm 1972, đơn vị của bác Nguyễn Chí Thuận tiếp tục hành quân vào Nam. Khi đội hình đã vào đến Lệ Thủy, Quảng Bình, một bộ phận cán bộ, chiến sĩ được bổ sung về Sư đoàn 304 – “ăn cơm Bắc, đánh giặc Nam”. Còn bác cùng nhiều đồng chí khác nhận lệnh tiếp tục đi sâu hơn nữa, vào chiến trường Tây Ninh.
Lệnh đã ban, không ai chần chừ. Thế là cuộc hành quân xuyên Trường Sơn bắt đầu – cuộc hành quân dài và gian khổ nhất trong đời người lính trẻ. Suốt ba tháng trời, bộ đội ngày nghỉ, đêm đi, lặng lẽ bám rừng, bám núi, vượt suối, tránh máy bay địch. Ba lô nặng trĩu, vai áo sờn rách, đôi chân phồng rộp vì dầm mưa nắng, nhưng không ai kêu than.
Trên dọc đường hành quân, sốt rét rừng trở thành kẻ thù nguy hiểm không kém bom đạn. Nhiều đồng chí bị cơn sốt quật ngã, thân hình run lên bần bật, buộc phải nằm lại dọc đường để điều trị. Có người bị thương do bom đạn, mảnh pháo, không đủ sức đi tiếp. Đau xót hơn, có những đồng đội đã trút hơi thở cuối cùng ngay giữa rừng Trường Sơn, khi chưa kịp đặt chân đến chiến trường.
Những mất mát ấy khiến bước chân người lính nặng trĩu, nhưng không làm nhụt chí. Bởi mỗi người đều hiểu: sự hy sinh của đồng đội là mệnh lệnh thúc giục những người còn lại phải đi tiếp, đi cho trọn con đường đã chọn.
Cuộc sống nơi chiến trường lúc bấy giờ vô cùng thiếu thốn và khắc nghiệt. Cơm không đủ no, áo không đủ ấm, thuốc men hiếm hoi. Có những ngày chỉ ăn sắn, ăn rau rừng, uống nước suối cầm hơi. Nhưng giữa gian khổ ấy, tinh thần người lính vẫn luôn hăng hái, lạc quan, động viên nhau vượt qua từng chặng đường hiểm nguy.
Mãi đến cuối tháng 11 năm 1972, sau gần ba tháng ròng rã vượt Trường Sơn, đơn vị của bác mới đặt chân tới chiến trường B2. Tại đây, bác Thuận được bổ sung vào sư đoàn Tây Ninh, chính thức bước vào chiến trường ác liệt của miền Đông Nam Bộ.
Là người lính trẻ lần đầu xa nhà, lại vào chiến trường xa xôi, từ thời điểm ấy bác bặt tin hoàn toàn với gia đình. Không thư từ, không tin tức, chỉ còn nỗi nhớ lặng thầm cất sâu trong tim. Nhưng thay cho nỗi nhớ là ý chí rèn luyện và chiến đấu, để xứng đáng với niềm tin của quê hương phía sau lưng.
Những ngày đầu vào chiến trường, bác và anh em là lính mới, còn nhiều bỡ ngỡ. May mắn thay, các anh lính cũ trong đơn vị đã tận tình dìu dắt, chỉ bảo, từ cách đi rừng, giữ sức, tránh bom đạn, đến cách sống chan hòa giữa tập thể. Tình đồng chí, đồng đội nơi chiến trường đã giúp những người lính trẻ như bác nhanh chóng thích nghi, vững vàng hơn giữa bom đạn và gian khổ.
Với bác Nguyễn Chí Thuận, quãng đường từ Quảng Bình vượt Trường Sơn vào Tây Ninh không chỉ là một chặng hành quân, mà là cuộc thử thách đầu tiên của đời lính, nơi bác học được bài học lớn nhất:
Muốn đi đến chiến thắng, người lính phải biết vượt lên nỗi sợ hãi, mất mát và cả chính bản thân mình.



