Cựu chiến binh

Hành trình của một đời người lính - Nguyễn Ngọc Khà

Chiến trường Quảng Trị, một trong những mặt trận trọng điểm, nơi diễn ra những trận chiến vô cùng khốc liệt.

Thanh Hóa02/03/2026Nguyễn Văn Tuấn (Xã Trường Lâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
LỜI MỞ ĐẦU

Cuốn hồi ký này được biên soạn nhằm ghi lại những năm tháng quân ngũ của ông Nguyễn Ngọc Khà – một người lính trưởng thành trong thời kỳ đất nước còn nhiều gian khó. Đây không chỉ là câu chuyện của riêng một đời người, mà còn là ký ức chung của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Từ chiến trường Quảng Trị năm 1972 đến những năm tháng bảo vệ biên giới phía Bắc sau ngày đất nước thống nhất, mỗi chặng đường đều ghi dấu sự kiên cường, bền bỉ và tinh thần trách nhiệm của người lính. Cuốn sách được viết với lòng trân trọng quá khứ và niềm tự hào về truyền thống gia đình.

CHƯƠNG I

Quảng Trị 1972 – Những ngày không thể quên

Ông Nguyễn Ngọc Khà, sinh ngày 27 tháng 10 năm 1953, quê quán thôn 3, xã Trường Lâm, trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, khi từng mái nhà, từng con đường làng đều in hằn dấu ấn của bom đạn và mất mát. Tuổi thơ ông gắn liền với những năm tháng thiếu thốn, nhưng cũng sớm hun đúc tinh thần yêu nước, ý thức trách nhiệm và khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương.

Hưởng ứng lời kêu gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ngày 20 tháng 12 năm 1971, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ, chính thức bước vào hàng ngũ Quân đội Nhân dân Việt Nam. Đây là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn ác liệt nhất, yêu cầu mỗi người lính phải có ý chí kiên cường, tinh thần sẵn sàng đối mặt với mọi gian nan, thử thách.

Năm 1972, Quảng Trị không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là nơi thử thách ý chí và lòng can đảm của những người lính trẻ. Với ông Nguyễn Ngọc Khà, đó là quãng thời gian mà mỗi ngày trôi qua đều in sâu vào ký ức, trở thành dấu mốc không thể phai mờ trong cuộc đời quân ngũ.

Năm 1972, ông được điều động vào chiến trường Quảng Trị – một trong những mặt trận trọng điểm của cả nước. Đây là nơi diễn ra những cuộc giao tranh liên tục, kéo dài, với cường độ cao và điều kiện chiến đấu vô cùng khắc nghiệt. Địa hình bị tàn phá nặng nề, thời tiết khắc nghiệt, hậu cần thiếu thốn, song nhiệm vụ bảo vệ trận địa và giữ vững vị trí chiến lược luôn được đặt lên hàng đầu.

Quảng Trị khi ấy là chiến trường trọng điểm. Đất đai bị cày xới liên tục, làng mạc hoang tàn, ranh giới giữa ngày và đêm nhiều khi chỉ được phân biệt bằng cường độ của những đợt giao tranh. Người lính phải làm quen với nhịp sống hoàn toàn khác: luôn trong trạng thái sẵn sàng, luôn cảnh giác, luôn đặt nhiệm vụ lên trên tất cả.

Những ngày đầu đặt chân vào chiến trường, ông cùng đồng đội đối mặt với điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Hành quân dài ngày, ăn uống thiếu thốn, thời tiết khắc nghiệt và áp lực tinh thần kéo dài. Có những lúc, giấc ngủ chỉ đến trong chốc lát, giữa những khoảng lặng hiếm hoi của chiến trường. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, bản lĩnh người lính được rèn giũa từng ngày.

Mỗi trận đánh tại Quảng Trị là một cuộc thử thách lớn. Không chỉ là sự đối đầu về sức mạnh, mà còn là cuộc đấu trí, đấu ý chí và sự bền bỉ. Người lính phải bám trụ trận địa, giữ vững vị trí được giao, dù hoàn cảnh xung quanh luôn biến động. Có những thời điểm, mọi thứ tưởng chừng vượt quá sức chịu đựng, nhưng tinh thần đồng đội đã giúp họ đứng vững. Những cái nắm tay lặng lẽ, những ánh mắt động viên giữa làn khói bụi trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn.

Trong hồi ức của ông, Quảng Trị không chỉ có gian khổ, mà còn là nơi tình đồng chí, đồng đội được thể hiện rõ nét nhất. Giữa lằn ranh sinh tử, họ chia nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô, cùng nhau vượt qua những thời khắc căng thẳng nhất. Không cần nhiều lời, sự gắn bó ấy được xây dựng bằng niềm tin tuyệt đối vào nhau và vào nhiệm vụ chung.

Chiến trường Quảng Trị năm 1972 cũng là nơi người lính học được cách đối diện với mất mát bằng sự kiên cường. Những hy sinh âm thầm của đồng đội trở thành động lực để những người còn lại tiếp tục bám trụ, tiếp tục chiến đấu. Mỗi bước tiến, mỗi ngày trụ vững đều mang ý nghĩa lớn lao – giữ vững trận địa, giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.

Khi rời Quảng Trị, ông Nguyễn Ngọc Khà không mang theo chiến lợi phẩm, cũng không có những lời kể hào hùng. Điều ông mang theo là ký ức của một thời tuổi trẻ đã đi qua lửa đạn, là sự trưởng thành của một người lính đã được tôi luyện trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Quảng Trị đã trở thành một phần máu thịt, là bài học lớn về lòng yêu nước, trách nhiệm và sự hy sinh.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi khi nhắc đến Quảng Trị, trong ông vẫn dâng lên cảm xúc khó gọi thành tên. Đó là niềm tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé cho Tổ quốc, là sự trân trọng đối với đồng đội, và là lời nhắc nhở thầm lặng về giá trị của hòa bình hôm nay.

Quảng Trị đã rèn giũa ông từ một thanh niên mới nhập ngũ thành người lính trưởng thành, biết đặt nhiệm vụ lên trên lợi ích cá nhân, biết hy sinh vì tập thể và vì Tổ quốc.

Quảng Trị 1972 – với ông Nguyễn Ngọc Khà – không chỉ là một chiến trường, mà là một chương đời, nơi tuổi trẻ được gửi trọn cho đất nước, nơi “hoa lửa” đã rèn nên bản lĩnh của người lính Việt Nam.

CHƯƠNG II

Biên giới phía Bắc – Những năm tháng sau hòa bình

Năm 1975, đất nước thống nhất. Tiếng súng dần lùi xa, nhân dân cả nước bước vào thời kỳ hàn gắn và xây dựng. Với nhiều người, đó là khởi đầu của một cuộc sống mới. Nhưng với những người lính như ông Nguyễn Ngọc Khà, nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc.

Sau những năm tháng ở chiến trường miền Trung, ông tiếp tục ở lại quân ngũ. Tổ quốc khi ấy đứng trước những thử thách mới. Ở nơi biên cương phía Bắc, tình hình an ninh còn tiềm ẩn nhiều bất ổn. Những người lính lại lên đường – không phải trong không khí của một cuộc chiến tranh tổng lực như trước, nhưng vẫn trong tâm thế sẵn sàng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của non sông.

Biên giới phía Bắc những năm cuối thập niên 1970, đầu 1980 mang một sắc thái khác với Quảng Trị 1972. Không còn những mặt trận kéo dài hàng tháng trời, nhưng thay vào đó là sự căng thẳng âm ỉ, là những ngày canh gác dài trong giá rét, là những cuộc hành quân giữa núi rừng trùng điệp. Địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn – tất cả đòi hỏi người lính phải có sức bền, ý chí và tinh thần kỷ luật cao độ.

Ông và đồng đội thường xuyên tuần tra dọc tuyến biên giới, dựng chốt, giữ điểm cao. Có những đêm mùa đông, sương phủ trắng lối mòn, gió núi thổi buốt giá. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, mỗi tiếng động nhỏ đều khiến người lính phải cảnh giác. Trách nhiệm không chỉ là bảo vệ lãnh thổ, mà còn là bảo vệ cuộc sống bình yên của đồng bào nơi phên dậu Tổ quốc.

Nếu Quảng Trị rèn giũa ông bằng lửa đạn khốc liệt, thì biên giới phía Bắc lại thử thách ông bằng sự bền bỉ và kiên trì. Những năm tháng ấy không ồn ào, không nhiều người biết đến, nhưng chính là nền tảng vững chắc cho sự ổn định lâu dài của đất nước. Người lính phải học cách thích nghi với nhịp sống dài ngày trong điều kiện khắc nghiệt, giữ vững tinh thần dù xa gia đình, xa quê hương.

Ngày 03 tháng 01 năm 1988, trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, ông bị thương. Đó là dấu mốc không mong muốn, nhưng cũng là minh chứng cho sự tận tụy và trách nhiệm của người lính đối với nhiệm vụ được giao. Vết thương ấy không chỉ là dấu tích của một lần làm nhiệm vụ, mà là biểu tượng của cả một chặng đường dài gắn bó với quân đội, với biên cương Tổ quốc.

Sau nhiều năm quân ngũ, điều còn lại sâu đậm nhất trong ông không phải là những gian khổ, mà là tình đồng đội và niềm tự hào đã được đứng trong hàng ngũ những người bảo vệ đất nước. Từ Quảng Trị đến biên giới phía Bắc, từ những ngày tuổi mười tám đến khi trưởng thành qua thử thách, ông đã đi trọn một hành trình của trách nhiệm và cống hiến.

Những năm tháng sau hòa bình vì thế không hề lặng lẽ. Đó là thời kỳ âm thầm nhưng đầy ý nghĩa, nơi người lính tiếp tục giữ vững lời thề năm xưa: trung thành với Tổ quốc, sẵn sàng vì nhân dân.

Với ông Nguyễn Ngọc Khà, biên giới phía Bắc không chỉ là địa bàn công tác, mà là chương tiếp nối của “thời hoa lửa” – nơi ý chí được tôi luyện trong sự bền bỉ, nơi lòng yêu nước được thể hiện qua từng ngày canh giữ bình yên.

LỜI CẢM ƠN

Gia đình xin trân trọng ghi nhớ và biết ơn những đồng đội đã từng sát cánh cùng ông Nguyễn Ngọc Khà trong những năm tháng chiến đấu và làm nhiệm vụ. Xin cảm ơn những thế hệ đi trước đã hy sinh, cống hiến vì nền độc lập của dân tộc.

Cuốn hồi ký này được hoàn thành với mong muốn lưu giữ ký ức cho con cháu mai sau, để hiểu hơn về giá trị của hòa bình và truyền thống yêu nước của gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hành trình của một đời người lính - Nguyễn Ngọc Khà | Câu chuyện thời hoa lửa