Bài viết

HÀNH TRÌNH CỦA NHỮNG GIẤC MƠ BỊ LÃNG QUÊN

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: HÀNH TRÌNH CỦA NHỮNG GIẤC MƠ BỊ LÃNG QUÊN

Trên con đường làng quanh co, nơi những hàng tre uốn mình theo sườn đồi và mặt trời buổi chiều nhuộm vàng khắp cánh đồng, có một cậu bé tên Lâm thường lang thang một mình. Cậu không phải lười học hay không có bạn, mà vì Lâm luôn cảm thấy những người xung quanh chỉ quan tâm đến việc lớn lao: ai giỏi toán, ai bán giỏi rau, ai có nhà mới. Cậu thì khác, cậu thích nhìn những thứ nhỏ nhặt: hạt sạn lấp lánh dưới ánh nắng, con ốc bươu bò trên lá, hoặc tiếng gió rít qua mái lá.

Một hôm, khi đi dọc con đường mòn dẫn lên đồi, Lâm thấy một căn nhà bỏ hoang, tường phủ rêu xanh, cửa gỗ cũ kêu cót két khi mở. Cậu tò mò bước vào. Trong nhà, bụi phủ kín mọi thứ, nhưng cậu nhìn thấy một chiếc bàn gỗ cũ còn vài quyển sách vở, bút mực khô và một chiếc hộp gỗ nhỏ. Lâm mở chiếc hộp ra, thấy vài tấm hình, một vài mảnh giấy cũ và một tấm thiệp với dòng chữ nhòe: “Dành cho những ai vẫn dám mơ.” Cậu không hiểu rõ ai viết, nhưng có một cảm giác lạ ấm áp tràn vào trong lòng.

Lâm bắt đầu đến căn nhà đó mỗi ngày sau giờ học. Cậu lau bụi, sắp xếp sách vở, mở các tấm hình ra xem. Những tấm hình chụp cảnh đồng quê, người dân đang cấy lúa, các nhóm trẻ con cười đùa, nhưng đều từ những năm rất xa, có người giờ đã rời đi hoặc không còn sống. Cậu cảm thấy như đang gặp lại những giấc mơ đã lãng quên của người khác, những ước mơ từng tồn tại mà chẳng ai nhắc đến.

Một buổi chiều, khi Lâm đang sắp xếp sách, một người đàn ông trung niên bước vào. Ông mặc áo sơ mi nhăn, mắt mệt mỏi nhưng ánh nhìn tràn đầy tò mò: “Ai vào đây vậy?” Lâm giật mình, nhưng nhanh chóng đáp: “Cháu… cháu chỉ muốn dọn dẹp một chút thôi.” Người đàn ông nhìn xung quanh, rồi mỉm cười: “Người cũ của căn nhà này là tôi. Tôi bỏ đi từ lâu, không nghĩ còn ai quan tâm đến nó.” Lâm nhìn ông, ánh mắt ngây thơ nhưng đầy sự chân thành: “Cháu chỉ muốn giữ những giấc mơ ở đây không bị mất.”

Người đàn ông đứng yên, như lâu lắm mới nghe ai nói điều đó. Ông ngồi xuống bàn, chỉ tay vào các bức hình, tấm thiệp: “Mỗi thứ ở đây đều là giấc mơ của tôi. Nhưng tôi đã quên chúng quá lâu, đến mức tưởng đã mất. Cháu… cháu nhắc tôi nhớ lại.” Lâm ngồi cạnh, im lặng. Cậu nhận ra rằng không chỉ mình cậu tìm thấy điều gì đó trong căn nhà này, mà người đàn ông cũng đang hồi sinh những ước mơ mà ông đã bỏ quên trong suốt nhiều năm.

Từ đó, Lâm và ông cùng nhau dọn dẹp căn nhà. Họ sắp xếp các bức ảnh theo thứ tự thời gian, phân loại sách vở, đặt những vật dụng nhỏ xung quanh bàn, và thắp một ngọn đèn nhỏ mỗi tối. Căn nhà không chỉ là nơi lưu giữ kỷ niệm, mà còn là nơi họ cùng nhau tưởng tượng về những giấc mơ chưa hoàn thành: trồng lại cây xanh, vẽ tranh, viết những câu chuyện, hay chỉ đơn giản là ngồi nhìn con đường làng, nghe tiếng gió, nghe tiếng côn trùng trong đêm.

Ngày tháng trôi qua, Lâm nhận ra rằng giấc mơ không phải lúc nào cũng là thứ lớn lao. Chúng có thể là một tấm hình, một mảnh giấy, một cuốn sách cũ, hay thậm chí là một ngôi nhà bỏ hoang. Quan trọng là ai đó dừng lại để nhìn, để giữ, và để sống cùng chúng, dù chỉ một lúc. Người đàn ông cũng vậy, nhờ Lâm, ông tìm lại sự hứng khởi để vẽ, để viết, và để kể cho cậu nghe về những điều từng tưởng đã quên.

Một buổi tối, khi hoàng hôn đỏ rực trên đồi, Lâm ngồi trên bậc cửa căn nhà, tay cầm tấm thiệp cũ, nhìn ra cánh đồng mênh mông. Ông đứng bên cạnh, im lặng, cùng nhìn. Không ai nói gì, nhưng cả hai biết rằng những giấc mơ cũ giờ đã được tiếp tục, dù không ai khác nhìn thấy. Và quan trọng nhất, những điều tưởng đã mất không còn bị quên nữa, ít nhất là trong trái tim của họ.

Con đường làng vẫn quanh co, tre vẫn nghiêng theo gió, và căn nhà nhỏ trên đồi trở thành nơi lưu giữ những giấc mơ bị lãng quên, nơi cậu bé và người đàn ông học cách thấy lại, giữ lại, và tiếp tục sống với những điều tưởng như đã mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HÀNH TRÌNH CỦA NHỮNG GIẤC MƠ BỊ LÃNG QUÊN | Câu chuyện thời hoa lửa