HÀNH TRÌNH GIÚP CAMPUCHIA THOÁT HỌA DIỆT CHỦNG

“Không có kính không phải vì xe không có kính Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi…”
Có những trang lịch sử đã khép lại nhưng âm vang của nó vẫn còn ngân mãi trong trái tim mỗi người Việt Nam. Đó là những năm tháng “Hoa lửa” – khi tuổi trẻ chọn tổ quốc thay vì chọn bình yên, chọn ra đi thay vì ở lại. Họ đem cả trái tim rực cháy của mình để đặt lên đầu súng, để viết nên bản anh hùng ca bất tử của dân tộc.
Và nói đến lịch sử dân tộc, không chỉ chiến đấu để bảo vệ tổ quốc, quân đội và nhân dân Việt Nam còn sẵn sàng làm nghĩa vụ quốc tế cao cả. Đặc biệt, cuộc chiến giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng là minh chứng rõ ràng cho tinh thần nhân đạo và tình đoàn kết keo sơn giữa hai dân tộc. Những người tham gia chiến đấu giúp cách mạng Campuchia phần lớn là quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam, được cử sang làm nhiệm vụ. Họ là những người con ưu tú của tổ quốc, mang theo lý tưởng nhân đạo: giải cứu nhân dân Campuchia khỏi thảm họa diệt chủng Khmer Đỏ và bảo vệ cuộc sống bình yên của đồng bào ở biên giới Tây Nam Việt Nam.
Như những chàng trai tuổi đôi mươi cùng thế hệ năm 1979, chàng thanh niên Nguyễn Phước Khang sinh ngày 09 tháng 05 năm 1957 tự nguyện khoác lên mình màu áo lính tại đoàn 7701, tiểu đoàn 10. Với nhiệm vụ “Lật đổ chế độ diệt chủng Khmer Đỏ (Pol Pot)”. Kể về lịch sử, ông cho biết: Dẫu hoạt động rất xa tiểu đoàn, cách tiểu đoàn gần 80km nhưng ông vẫn không nản chí. Cứ mỗi đêm đến, lính Khmer Đỏ tập kích xung quanh rất nhiều, còn ông cùng đồng đội thì tập kích rải rác ở mỗi nhà dân, tối khuya lính Khmer Đỏ lại kéo về tấn công ông cùng những người anh hùng cùng tham gia. Tới sáng thì rút đi, lúc đó mỗi đại đội của ông chỉ có 80 người (Nếu đúng thì là 120 người). Đối mặt với lính Khmer Đỏ, ông đã gặp rất nhiều nguy hiểm, chẳng hạn như: Mỗi khi hết đạn, ông phải thật nhanh trở về nơi tập kích trong nhà dân để lấy đạn trong nỗi lo sợ - sợ không mang lại được “hoà bình” và sợ bản thân không còn cơ hội để trở về.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ông còn chia sẻ: “Năm 1981, trong niềm hân hoan trở về biên giới Tây Ninh ông nghe được tiếng em bé vui cười nói mà ông thấy vui tai lắm. Vì ở bên đất nước ấy, ông chỉ nghe tiếng bom đạn nên giọng nói ấm áp của người việt nam rất xa xỉ với ông. Ông rất tự hào vì đã góp được công lao nhỏ bé của bản thân để lật đổ chế độ diệt chủng Pol Pot, chấm dứt các cuộc tấn công và thảm sát của Khmer Đỏ tại biên giới Tây Nam của Việt Nam” - Trích lời ông kể. Bên cạnh đó, công lao nhỏ bé ấy
của ông còn thể hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả nghĩa tình giữa hai dân tộc láng giềng và Việt Nam chứng minh được vai trò bảo vệ công lý và nhân đạo. Ông còn nhắn nhủ các thanh niên thế hệ nay rằng: Chiến công của quân tình nguyện Việt Nam trên đất Campuchia mãi là niềm tự hào của dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay cần trân trọng và biết ơn những hy sinh cao cả của các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì hòa bình của hai đất nước. Vậy nên, chúng ta cần ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm và tiếp nối truyền thống tốt đẹp của cha ông.
Đến năm 2019, ông được Cố Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam - Nguyễn Phú Trọng trao tặng HUÂN CHƯƠNG CHIẾN CÔNG Hạng ba vì “đã có thành tích trong chiến đấu, phục vụ chiến đấu giúp cách mạng Campuchia”.



