Bài viết

Hành Trình Kéo Pháo Lên Điện Biên Phủ – "Một Giờ Chỉ Đi Được 100 Mét"

Video ghi lại lời kể xúc động của Đại tá Nguyễn Hữu Tài về sự gian khổ, hiểm nguy cực độ của quân và dân ta khi kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn qua các con dốc hiểm trở để tiến vào trận địa Điện Biên Phủ. Với tiến độ nhích từng chút một—chỉ khoảng 100 mét mỗi giờ—chiến sĩ ta đã hy sinh, đổ máu và vắt cạn sức lực để đưa pháo vào vị trí chiến đấu.

Tây Ninh20/08/2026Xã Quảng Lâm (Đoàn xã Quảng Lâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC ĐIỆN BIÊN: NHỮNG BƯỚC CHÂN "KÉO PHÁO" VẬT LỘNG VỚI CÁI CHẾT

Giữa lòng chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm xưa, có một hành trình đã đi vào lịch sử như một biểu tượng vô song về chí khí và sự hy sinh phi thường của Quân đội Nhân dân Việt Nam: hành trình kéo pháo bằng sức người.

Trong những thước phim tư liệu quý giá, Đại tá Nguyễn Hữu Tài – người từng giữ chức Chủ nhiệm Chính trị Trung đoàn 209 (Đại đoàn 312) – đã mở lại cánh cửa ký ức, đưa chúng ta trở về với những ngày tháng "máu trộn bùn nhão" gian khổ ấy.

Một giờ nhích từng... trăm mét

"Một giờ chỉ đi được hơn 100 mét..." – giọng nói chầm chậm của vị đại tá già chứa đựng bao nỗi gian oan. Khi những khẩu pháo nặng hàng tấn phải vượt qua những con dốc dựng đứng, không có xe cơ giới hỗ trợ, tất cả đều trông chờ vào đôi vai, đôi tay và sức kéo cuồn cuộn của các chiến sĩ.

Từng nhịp hò "hai ba" vang lên giữa núi rừng Tây Bắc hiểm trở. Mỗi bước tiến không tính bằng kilômét, mà tính bằng từng mét, từng xentimét. Gian khổ, cực kỳ căng thẳng và vắt cạn sức lực là những gì mà hàng nghìn con người đã phải trải qua trong suốt thời gian đưa pháo vào trận địa.

Ranh giới mong mỏng giữa sống và chết

Nếu như việc kéo pháo lên dốc đã cực kỳ gian gian, thì lúc xuống dốc lại còn nguy hiểm gấp bội phần. Đại tá Nguyễn Hữu Tài nhớ lại: "Thả dốc nguy hiểm hơn. Vì nếu lỏng tay một cái là pháo trôi, nó kéo luôn cả người xuống vực."

Mỗi khẩu pháo lúc ấy trở thành một khối sắt khổng lồ chực chờ đè bẹp bất kỳ ai chỉ trong một giây phút lơ đãng. Dưới vực sâu thăm thẳm, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng dẻo như một sợi dây cáp kéo pháo.

Máu rớm trên dây kéo và niềm tự hào vỡ òa

Để giữ chặt dây cáp, để pháo không rơi xuống vực, biết bao người lính đã chấp nhận chịu đựng những đau đớn xé thịt. Tay bị ma sát xé rách, chảy máu đầm đìa. Không có găng tay bảo hộ, anh em chiến sĩ phải vội vã xé từng mảnh quần, xé từng cái áo lót để quấn chặt lấy bàn tay rớm máu rồi tiếp tục nắm chặt lấy dây cáp, dốc hết tàn lực kéo pháo.

Suốt 9 ngày đêm liên tục lăn lộn giữa rừng sâu, vượt qua bao cơn mưa rừng và bom đạn gầm hú, cuối cùng những khẩu pháo cũng đã vào đến trận địa an toàn. "Vào đến trận địa sung sướng lắm, vì đã hoàn thành nhiệm vụ!" – nụ cười và ánh mắt rạng rỡ của Đại tá Nguyễn Hữu Tài khi nhớ lại giây phút ấy đã nói lên tất cả. Đó không chỉ là niềm vui hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là chiến thắng của ý chí con người trước thiên nhiên dữ dội và kẻ thù hung hãn.

Video / Phóng sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn