HÀNH TRÌNH KHÓA LỬA CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ SƯ ĐOÀN 324 ANH HÙNG
TRUNG SĨ NGUYỄN CHÍ CÔNG – HÀNH TRÌNH KHÓA LỬA CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ SƯ ĐOÀN 324 ANH HÙNG
Trong những trang sử vàng chói lọi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Sư đoàn 324 (Sư đoàn Ngự Bình) là một trong những đơn vị chủ lực cơ động mạnh mẽ, gắn liền với những trận đánh khốc liệt tại chiến trường Trị - Thiên, đường 9 Nam Lào. Sinh ra từ mảnh đất Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh) giàu truyền thống cách mạng, chú Nguyễn Chí Công chính là một mảnh ghép kiên trung của sư đoàn anh hùng ấy, người đã gửi lại một phần xương máu nơi chiến trường để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Thanh Xuân Rực Lửa Giữa Chiến Trường Khốc Liệt
Chú Nguyễn Chí Công sinh ngày 3/10/1952. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, người thanh niên đất Cẩm Xuyên đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, hăng hái lên đường tòng quân nhập ngũ vào tháng 8 năm 1971.
Bước chân vào quân ngũ, chú được biên chế về Trung đoàn 3, Sư đoàn 324 — một đơn vị thép chuyên bám trụ ở những địa bàn rực lửa, đối đầu trực diện với những sư đoàn sừng sỏ nhất của đối phương.
"Thời hoa lửa" của chú là những ngày tháng "ném bom, dội đạn", là những trận đánh giằng co từng tấc đất, từng điểm cao trên chiến trường miền Trung khói lửa. Bằng sự gan dạ, mưu trí, chú được tin tưởng giao trọng trách Tiểu đội trưởng, trực tiếp chỉ huy đồng đội chiến đấu nơi tuyến đầu.
Sự cống hiến và lòng quả cảm của chú đã được ghi nhận xứng đáng bằng cấp bậc Trung sĩ. Thế nhưng, chiến tranh luôn đi kèm với mất mát. Trong một trận chiến đấu ác liệt vào tháng 10 năm 1971 (chỉ hai tháng sau khi nhập ngũ), chú đã bị thương nặng. Giọt máu của người chiến sĩ trẻ đã hòa vào lòng đất mẹ, chú trở thành Thương binh (TB) Hạng 4 — minh chứng hào hùng cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Trở Về Đời Thường – Giữ Vững Ý Chí Người Chiến Sĩ năm xưa
Trở về từ khói lửa chiến tranh với thân hình mang đầy thương tích, chú Nguyễn Chí Công vẫn không chịu khuất phục trước hoàn cảnh. Thực hiện lời dạy của Bác Hồ: "Thương binh tàn nhưng không phế", chú tiếp tục bước vào một cuộc chiến mới trong thời bình — cuộc chiến chiến thắng thương tật, lao động sản xuất và xây dựng gia đình.
Vào tháng 8 năm 1976, một năm sau ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, chú quyết định chọn mảnh đất Phan Rang, Ninh Thuận làm quê hương thứ hai để an cư lạc nghiệp.
Tại đây, chú tham gia sinh hoạt tôn giáo Cao Đài và là một tín đồ thuần thành, sống tốt đời đẹp đạo. Dù ở bất kỳ cương vị nào, kể cả khi tham gia công tác địa phương với vai trò Chỉ huy trưởng (CHT), chú luôn giữ vững phẩm chất, kỷ luật của người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Đến ngày 29/7/1999, chú cùng gia đình chuyển về định cư vững vàng tại địa bàn khối phố hiện tại, tiếp tục sống một cuộc đời mẫu mực, giản dị và nghĩa tình.
Giờ đây, khi mái tóc đã điểm bạc, vết thương cũ mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng người Trung sĩ Sư đoàn 324 năm nào vẫn vẹn nguyên nụ cười tự hào. Tự hào vì tuổi trẻ của mình đã hiến dâng trọn vẹn cho đất nước, xứng đáng là tấm gương sáng cho con cháu và thế hệ mai sau.
"Thời hoa lửa nơi chiến trường Trị - Thiên năm xưa đã lùi xa, nhưng tinh thần thép của người tiểu đội trưởng năm 1971 vẫn mãi là ngọn lửa cháy sáng, là niềm tự hào kiêu hãnh của gia đình và người dân đất nắng Phan Rang hôm nay."



