HÀNH TRÌNH QUA DÒNG SÔNG LỬA
HÀNH TRÌNH QUA DÒNG SÔNG LỬA
Con sông ấy vào mùa khô gần như trơ đáy, nhưng khi mưa về, nó trở thành dòng nước xiết, đục ngầu, cuộn xoáy dữ dội. Đơn vị công binh của Minh nhận nhiệm vụ vượt sông để mở đường cho bộ đội phía sau. Họ phải vừa dò nước, vừa kéo dây làm cầu tạm. Dưới chân là đá trơn, trên đầu là tiếng bom địch nổ vọng từ xa. Mỗi bước đi đều là thử thách. Minh là người đầu tiên lao xuống dòng nước. Anh buộc dây thừng quanh eo, căng người chống lại dòng chảy mạnh.
Nước dội vào mặt, lạnh buốt, nhưng Minh nghiến răng, từng bước lội qua. Đồng đội giữ chặt đầu dây bên này, miệng liên tục hô: “Cố lên Minh ơi!” Khi Minh cắm được cọc bên bờ đối diện, cả đơn vị reo lên. Từng người nối nhau vượt qua, nước xiết làm nhiều người suýt ngã, nhưng nhờ sợi dây vững chãi, ai cũng sang được an toàn. Đến khi mặt trời lặn, chiếc cầu tạm hoàn thành. Đoàn bộ đội phía sau liền tiếp tục hành quân.
Đêm đó, Minh ngồi bên bờ sông, nhìn dòng nước vẫn cuộn mạnh mà lòng nhẹ bẫng. Anh hiểu rằng mỗi mét đường thông, mỗi con sông vượt qua đều góp phần cho chiến thắng sau này. Giữa thời hoa lửa, không phải ai cũng cầm súng đánh giặc, nhưng ai cũng chiến đấu theo cách của riêng mình. Với Minh, đó là hành trình qua những “dòng sông lửa” để mở lối cho ngày mai.


