Hành trình tải đạn thời chiến

Đến thăm bác Long (tên thật bác là Huỳnh Thanh Long) - Cựu Chiến binh ấp làm Bí thư vinh dự Chi đoàn, các bạn đoàn viên ngồi quây quanh bác, người có giọng nói ấm áp và đầy nội lực. Một đoàn viên hỏi? Thưa bác kỷ niệm nào của bác trong chiến trường mà bác thấy khó khăn và vất vả nhất! Bác Long cười hiền, nhìn mọi người rồi bắt đầu câu chuyện:
"Khó khăn nhất à! Đó là một chuyến tải đạn trên đường mòn Trường Sơn nhiệm vụ mang trọng trách rất lớn đối với một người chiến sĩ trên chiến trường". Lúc đó bác là chiến sĩ tải đạn. Nhiệm vụ lần đó là chuyển gấp một lô đạn cối nặng đến trận địa đang chuẩn bị mở chiến dịch. Đoàn chỉ có 5 người, đường đi phải băng qua một ngã ba trọng điểm, nơi địch thả pháo sáng và rải bom hủy diệt suốt đêm.
Đêm ấy, trời không trăng tối đen như mực. Bom B52 rải thảm liên tục, đất đá bắn lên tung tóe, xung quanh mùi thuốc súng. Mỗi người chúng tôi vác trên vai gần 30 kg đạn cối. Chỉ 30 kg thôi nhưng giữa rừng, trong mưa bom nó nặng như tảng đá mọi người mệt lả. Người đi trước vấp ngã người đi sau lại đỡ, mồ hôi, máu, bùn đất quyện vào nhau. Giữa lúc ấy bác thấy chú 6 (đồng đội lúc tải đạn) người lớn tuổi nhất bước chân càng lúc càng chậm. Bác bèn lại gần hỏi nhỏ: Chú 6 để tôi gánh tiếp chú 1 thùng? Chú 6 không nói gì chỉ dừng lại thở dốc rồi đặt gánh xuống, chú mở thùng đạn lấy ra một quả cối rồi lại cẩn thận đặt gánh lên vai. Chú nhìn tôi nói bằng giọng khàn đặc kiên quyết: Không nặng đâu! Thứ nặng nhất không phải là quả đạn trên vai mà là trách nhiệm chuyển nó đến nơi. Nếu mình gánh ít đi người khác sẽ phải gánh nhiều lên. Mục tiêu là chiến thắng chứ không phải đích đến của riêng mình. Đi thôi! Lời nói của chú 6 như một nhát dao xé toạc màn đêm mệt mỏi trong bác, bác chợt hiểu ra. Quả đạn cối trên vai bác không chỉ là Kim loại nó là hy vọng của đồng đội ở chiến trường là sự sống còn của cuộc chiến, nếu bác mệt mỏi và làm rơi nó bác không chỉ làm hỏng chuyến hàng mà còn phụ lòng tin của cả dân tộc. Đêm đó chúng tôi qua ngã ba tử thần. Ánh sáng pháo dù của địch rơi xuống như ban ngày tiếng bơm nổ như xé tai. Nhưng bác không còn thấy quả đạn nặng nề nữa bác chỉ thấy mục tiêu phía trước. Sáng hôm sau chúng tôi giao đủ đạn, đúng giờ quy định góp phần làm nên chiến thắng quan trọng của chiến dịch đó.
Kể xong câu chuyện Bác gửi gắm đến các bạn đoàn viên đừng bao giờ để gánh nặng là vật chất hay khó khăn làm mình trùng bước, hãy luôn nhớ đến trách nhiệm và mục tiêu. Khi mục tiêu đủ lớn, trách nhiệm đủ nặng thì mọi khó khăn trở nên nhẹ nhàng. Bác tin rằng ngọn lửa và tinh thần thép của thế hệ trước sẽ tiếp tục được các cháu thắp sáng trong thời đại mới đoàn kết lại không việc gì là không thể! Cũng như Bác đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ vận tải súng, đạn trên đường mòn Trường Sơn đầy giao lao, hiểm nguy của thời kháng chiến.


