Thân nhân liệt sĩ, người có công

HÀNH TRÌNH TÌM DẤU CHÂN NGƯỜI LIỆT SĨ

HÀNH TRÌNH TÌM DẤU CHÂN NGƯỜI LIỆT SĨ

Ninh Bình14/04/2026Đào Thị Thùy Linh (Trung tâm GDNN - GDTX Tam Điệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liệt sĩ Nguyễn Duy Minh – ông ngoại của tôi – đã hy sinh năm 1966, trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lý tưởng lớn lao của người thanh niên yêu nước, để lại nơi hậu phương một người vợ trẻ và đứa con thơ chưa kịp gọi hai tiếng “cha ơi”.

Mẹ tôi sinh ra và lớn lên trong chiến tranh, chưa một lần được nhìn thấy mặt cha. Trong ký ức của mẹ, hình ảnh về cha chỉ là những câu chuyện được nghe kể lại, là niềm tự hào xen lẫn nỗi khắc khoải không nguôi. Ông hy sinh khi mẹ còn trong bụng mẹ tôi, để lại cho gia đình duy nhất một tờ giấy báo tử – mảnh giấy mỏng manh nhưng chứa đựng cả sự mất mát, đau thương và niềm tự hào của một gia đình liệt sĩ.

Chiến tranh đã lùi xa, đất nước đã hòa bình, nhưng nỗi day dứt về nơi ông yên nghỉ vẫn còn đó. Đến nay, gia đình tôi vẫn chưa tìm được mộ của ông. Không một nấm mồ để thắp hương, không một bia đá để khắc tên, chỉ có tấm lòng con cháu luôn hướng về ông với niềm biết ơn sâu sắc.

Suốt bao năm qua, gia đình vẫn lặng lẽ dò hỏi, tìm kiếm thông tin trên khắp mọi miền đất nước. Từ những nghĩa trang liệt sĩ, những trang hồ sơ cũ, đến lời kể của các cựu chiến binh – tất cả đều được nâng niu như những tia hy vọng nhỏ nhoi. Dẫu biết rằng hành trình tìm mộ liệt sĩ là gian nan, nhưng chưa bao giờ gia đình thôi hy vọng, bởi ở đâu đó trên mảnh đất hình chữ S này, ông ngoại tôi vẫn đang nằm lại – một người con đã hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Đối với gia đình tôi, việc tìm được mộ ông không chỉ là để hoàn thành tâm nguyện của mẹ – người con chưa từng biết mặt cha – mà còn là để thế hệ con cháu hôm nay được cúi đầu tri ân, được gọi đúng hai tiếng “ông ngoại” trước anh linh người liệt sĩ.

Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Duy Minh – ông ngoại của tôi không chỉ là nỗi đau riêng của một gia đình, mà còn là hình ảnh chung của hàng vạn gia đình Việt Nam sau chiến tranh. Đó là những mất mát không thể đo đếm, là sự hy sinh thầm lặng đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay. Gia đình tôi luôn tin rằng, bằng tình yêu thương, bằng sự sẻ chia của cộng đồng và các cơ quan chức năng, một ngày nào đó, chúng tôi sẽ tìm được nơi ông đang yên nghỉ để đưa ông trở về trong vòng tay gia đình, trong lòng đất mẹ quê hương. Nếu có thông tin rất mong được liên hệ Cháu Đào Thị Thùy Linh 0985.462.908. Địa chỉ thường trú Tổ 20 – Phường Tam Điệp – Ninh Bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn