Người có công giúp đỡ cách mạng

HÀO HÙNG KHÚC THÁNG TƯ

Sáng 30/4/1975, Sài Gòn nín thở chờ đợi. 10h45, xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập. 11h30, lá cờ Cách mạng tung bay, đánh dấu chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng. Chiến tranh kết thúc, đất nước liền một dải trong niềm vui vỡ òa. Đó là khúc khải hoàn ca vĩ đại của tinh thần dân tộc Việt Nam.

Lai Châu02/03/2026Cao Ngọc Mỹ Phương (xã Tủa Sín Chải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in bầu không khí của buổi sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975. Đó không phải là một buổi sáng bình thường của Sài Gòn.

Thành phố thức dậy trong một sự im lặng kỳ lạ, thứ im lặng nén lại trước cơn bão lớn. Những con đường quen thuộc, những hàng cây đứng lặng im, nhưng trong ánh mắt của người qua đường, trong nhịp thở của người mẹ ôm con sau cánh cửa hẹp, tôi thấy nỗi âu lo xen lẫn một hy vọng mong manh đến cháy bỏng. Sau hơn hai mươi năm chia cắt, bom đạn đã quá đủ. Ai cũng khát khao một sự bình yên thực sự.

Và rồi, sự im lặng bị phá vỡ. Từ rạng sáng, tiếng xích xe tăng nghiến trên mặt đường vang lên dồn dập, dứt khoát. Khí thế ấy, tiếng động ấy dội thẳng vào tim mỗi người dân. Từ các hướng, những cánh quân giải phóng như những dòng thác đổ về trung tâm. Tôi bước ra đường, rồi dòng người nối tiếp nhau dài vô tận, ánh mắt bỡ ngỡ nhưng bừng sáng khi nhìn thấy lá cờ Sao Vàng rực rỡ lướt qua.

Khoảnh khắc lịch sử đã đến, nhanh và mãnh liệt như một định mệnh.

Đúng 10 giờ 45 phút, chiếc xe tăng uy nghi của quân Giải phóng lao thẳng, húc đổ cánh cổng sắt dày đặc của Dinh Độc Lập. Tiếng đổ gãy của cánh cổng như tiếng sập xuống của một chế độ cũ. Và khi kim đồng hồ nhích dần đến 11 giờ 30 phút, lá cờ cách mạng kiêu hãnh tung bay trên nóc Dinh.

Sài Gòn giải phóng rồi!

Tiếng reo hò vỡ òa, át cả tiếng gió. Tôi thấy người ta ôm nhau khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc muộn màng. Trong khoảnh khắc thiêng liêng ấy, tôi nghẹn ngào nhớ đến những người đồng đội, những chàng trai tuổi đôi mươi đã nằm lại nơi chiến trường, bỏ lại sau lưng mẹ già và những ước mơ dang dở. Chiến thắng này được viết bằng máu và lòng yêu nước vô song của cả dân tộc.

Chiều hôm ấy, Sài Gòn như khoác lên mình một tấm áo mới. Không còn sợ hãi, chỉ còn những cái bắt tay xiết chặt, những nụ cười rạng rỡ. Đất nước liền một dải, từ Bắc chí Nam nối lại một nhà.

Hôm nay, đứng ở thời bình, tôi vẫn nghe vang vọng khúc tráng ca năm ấy. Đó không chỉ là chiến thắng quân sự, mà là chiến thắng của khát vọng tự do. Thế hệ trẻ hôm nay cần biết tri ân và giữ vững thành quả thiêng liêng ấy, để lịch sử hào hùng mãi là ngọn lửa soi đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn