HÀO KHÍ THĂNG LONG TRÊN ĐỈNH TÀ KHỐNG
Câu chuyện kể về liệt sĩ Nguyễn Văn Liêm — người con của mảnh đất Từ Liêm, Hà Nội. Gia nhập đơn vị quân đội Bắc Kạn và hành quân sang đất bạn Lào bảo vệ tuyến đường huyết mạch, anh đã anh dũng hy sinh năm 1969. Truyện khắc họa tình đồng chí sắt son giữa anh và người quản lý Hoàng Xuân Thẹ tại Binh trạm 33 giữa đại ngàn Savannakhet.
CHƯƠNG 1: TỪ PHỐ THỊ ĐẾN RỪNG GIÀ VIỆT BẮC
Năm 1964, khi tiếng súng kháng chiến chống Mỹ bắt đầu lan rộng, chàng thanh niên Nguyễn Văn Liêm rời vùng quê ngoại thành Từ Liêm, Hà Nội để lên đường tòng quân. Mang theo nét hào hoa và ý chí quật cường của người con Thủ đô, anh được biên chế vào hàng ngũ của Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Kạn.
Tại đơn vị, anh gặp Hoàng Xuân Thẹ — một người lính sinh năm 1941, quê ở Cẩm Giàng, Bạch Thông. Ông Thẹ nhập ngũ sau Liêm một năm (1965) và đảm nhiệm chức vụ Quản lý đơn vị với quân hàm H3 (Thượng sĩ). Giữa những ngày rèn luyện trên vùng cao Bắc Kạn, Liêm và Thẹ sớm trở thành những người bạn thân thiết. Liêm thường kể cho Thẹ nghe về những mùa hoa sữa Hà Nội, còn Thẹ lại chia sẻ về những mùa quýt ngọt vùng cao.
— "Liêm này, chú là dân Hà Nội gốc, sang Lào rừng thiêng nước độc, cố gắng giữ sức khỏe để anh em mình còn ngày về Thủ đô dạo bước hồ Tây nhé!" — Ông Thẹ vừa kiểm tra quân lương vừa dặn dò đồng đội.
CHƯƠNG 2: TÀ KHỐNG – TRẬN TUYẾN GIỮA ĐẠI NGÀN XÊ PÔN
Năm 1968 - 1969, đơn vị nhận nhiệm vụ quốc tế cao cả: Hành quân sang Savannakhet (Lào) để bảo vệ tuyến đường vận chuyển chiến lược. Địa bàn hoạt động của họ là khu vực Tà Khống, Xê Pôn — nơi địch thường xuyên huy động hỏa lực không quân đánh phá điên cuồng nhằm cắt đứt mạch máu tiếp viện của quân ta.
Nguyễn Văn Liêm lúc này là một chiến sĩ quả cảm, trực tiếp tham gia vào các trận đánh bảo vệ cao điểm Tà Khống. Hoàng Xuân Thẹ lúc bấy giờ ở Binh trạm 33, lo việc hậu cần, quản lý lương thực, đạn dược để tiếp sức cho anh em ngoài mặt trận.
Mỗi khi có dịp gặp nhau tại binh trạm, Liêm lại cười hiền, dù gương mặt đã sạm đi vì nắng gió Lào: "Anh Thẹ yên tâm, Tà Khống còn thì tuyến đường còn. Anh cứ lo đủ gạo, đủ muối cho anh em là chúng tôi đánh thắng hết!"
CHƯƠNG 3: HY SINH TRÊN CỬA NGÕ BINH TRẠM 33
Năm 1969, chiến sự tại khu vực Xê Pôn diễn biến vô cùng ác liệt. Địch mở các đợt càn quét quy mô lớn nhằm xóa sổ các binh trạm và chốt chặn của ta. Trong một trận chiến đấu anh dũng bảo vệ khu vực Tà Khống, Nguyễn Văn Liêm đã cùng đồng đội bám trụ đến hơi thở cuối cùng.
Giữa làn khói đạn mù mịt của chiến trường Savannakhet, anh đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của anh để lại nỗi đau thắt lòng cho đơn vị. Để anh được yên nghỉ nơi mảnh đất thiêng liêng, ông Hoàng Xuân Thẹ cùng đồng đội đã nén đau thương, đưa thi hài anh về gần Trạm xá của Binh trạm 33.
Anh được an táng tại khu vực Bản Keng — nơi có những dòng suối trong xanh và tán rừng đại ngàn che chở. Giây phút tiễn đưa người em Hà Nội, ông Thẹ chỉ kịp thắp nén nhang rừng, thầm hứa sẽ mãi ghi nhớ vị trí này để một ngày đưa anh trở về với quê hương Từ Liêm.
CHƯƠNG 4: NỖI LÒNG NGƯỜI QUẢN LÝ GIÀ
Chiến tranh khép lại, ông Hoàng Xuân Thẹ trở về quê hương Cẩm Giàng, Bạch Thông, Bắc Kạn. Trải qua hơn nửa thế kỷ, mái đầu đã bạc trắng, nhưng thông tin về liệt sĩ Nguyễn Văn Liêm chưa bao giờ phai nhạt trong trí nhớ của ông.
Ông vẫn lưu giữ tỉ mỉ từng chi tiết: nhập ngũ năm 1964, hy sinh năm 1969 tại Tà Khống, và nơi an táng tại Bản Keng gần Binh trạm 33. Đối với ông, đó là tâm nguyện cuối đời của một người lính hậu phương dành cho người đồng đội đã ngã xuống nơi tiền tuyến.
Ở tuổi già, ông Thẹ vẫn thường kể cho con cháu nghe về người chiến sĩ Hà Nội hào hoa mà dũng cảm. Qua những dòng thông tin này, ông mong muốn tiếng lòng mình được lan tỏa, để gia đình liệt sĩ Nguyễn Văn Liêm tại Từ Liêm, Hà Nội sớm tìm được thông tin, đưa người con ưu tú trở về với đất mẹ yêu dấu.
Thông tin người cung cấp:
Tên người cung cấp: Hoàng Xuân Thẹ (Năm sinh: 1941)
Địa chỉ: Cẩm Giàng - Bạch Thông - Bắc Kạn
Năm nhập ngũ: 1965 (Cấp bậc: H3, Chức vụ: Quản lý)
Đơn vị: Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Kạn



