Hạt Gạo Cuối Mùa
Hạt Gạo Cuối Mùa
HẠT GẠO CUỐI MÙA
Mùa khô năm 1972, chiến trường miền Trung cạn kiệt lương thực. Cả đơn vị chúng tôi sống dựa vào những bao gạo chuyển từ hậu phương vào, nhưng đường vận tải bị bom đánh phá liên miên. Gạo sắp hết, anh em ai cũng cố ăn dè sẻn từng chút một.
Ở căn nhà lá cuối bản, có bà Hòa – người mẹ già tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn sáng. Bà có ba người con đều ra chiến trường, chỉ còn mình bà cặm cụi với nương rẫy cháy nắng. Hôm ấy, bà gánh đến đơn vị một túi gạo nhỏ, chỉ chừng đủ nấu một nồi cơm. Bà nói khẽ:
“Gạo cuối mùa rồi… các con cầm lấy cho ấm bụng mà đánh giặc.”
Anh em chúng tôi xót xa. Ai nấy giục bà mang về, nhưng bà lắc đầu:
“Mấy hột gạo này sống nổi qua mùa hạn là nhờ sức người bộ đội che cho khỏi giặc càn… Nay trả ơn, có bao nhiêu má cho bấy nhiêu.”
Hôm ấy, chúng tôi chia nhau nắm cơm nóng thơm mùi khói rơm. Anh Quang – tiểu đội trưởng – xúc động đến nghẹn:
“Cơm này là má nuôi tụi con giữa chiến trường…”
Vài hôm sau, đơn vị nhận lệnh rời vị trí. Khi trở lại bản, chúng tôi hay tin: bà Hòa bị trúng mảnh đạn khi đang ra suối gánh nước. Ngôi nhà lá chỉ còn khung cháy dang dở. Trong tro tàn, chúng tôi tìm thấy chiếc chum nhỏ cháy sém, bên trong còn sót vài hạt gạo cháy đen.
Anh em đứng lặng. Anh Quang khẽ nhặt những hạt gạo còn nguyên hình, đặt vào khăn túi và nói:
“Đây là hạt gạo cuối mùa… nhưng là cả tấm lòng của má Hòa dành cho bộ đội.”
Nhiều năm sau, mỗi khi nấu cơm, tôi lại nhớ đến mùi cơm năm ấy – mùi của tình người, của sự hy sinh âm thầm mà vĩ đại.
Hạt gạo cuối mùa không chỉ nuôi sống người lính, mà còn thắp lên niềm tin cho họ chiến đấu đến ngày hòa bình.



